Diễn đàn của Lớp Cao Đẳng Điện Tử Viễn Thông 10A - Trường Cao Đẳng Kỹ Thuật Cao Thắng

Diễn Đàn Chia Sẻ, Tổng Hợp Kiến Thức Chuyên Nghành Điện Tử Viễn Thông - Tin Học và Giải Trí, Nơi Giao Lưu, Chia Sẻ Kiến Thức, Kinh Nghiệm Học Tập Với Bạn Bè, Thế Giới Dành Cho Mọi Người...

Trả lờiTổng Hợp Một Số Tài Liệu Học Lập Trình Và Ví Dụ Về PIC 16f877a(full) - 102 Trả lời
Trả lờiTổng hợp bài tập thực hành vi xử lý pic16f877a của Trường CĐKT Cao Thắng - 69 Trả lời
Trả lờiTổng hợp Ví dụ Proteus cho PIC 16F877A FULL - 58 Trả lời
Trả lờiTổng Hợp Một Số Tài Liệu Học Lập Trình PIC - 40 Trả lời
Trả lời[ĐATN]Hệ thống báo động an ninh dùng 16f8877 điều khiển bằng phần mềm FULL - 37 Trả lời
Trả lời[ĐATN ] Mô hình ngôi nhà tự động - 23 Trả lời
Trả lời[ĐATN ] Thiết kế và thi công máy phát sóng FM - 20 Trả lời
Trả lời[ĐATN ] Giao tiếp máy tính điều khiển thiết bị điện trong nhà - 18 Trả lời
Trả lời[ĐATN ] Thiết kế và thi công tổng đài điện thoại - 16 Trả lời
Trả lời[Fiction] Hãy chờ em đánh răng xong nhé ! - 16 Trả lời
Lượt xemGhost Windows 7 đa cấu hình ( All PC + Laptop ) Full Soft 32 bit - 10394 Xem
Lượt xemSHARE tài khoản Premium up.4share.vn & fshare.vn lớn nhất! - 10217 Xem
Lượt xemStep 7 MicroWin V 5.5 Bản cài trên Win 7 Đã Test va chạy tốt. Phần mềm lập trình PLC - 10069 Xem
Lượt xemCCS - phần mềm lập trình - Hướng dẫn cài đặt và sử dụng CCS (PIC C Compiler) - 9999 Xem
Lượt xemEasy DriverPack 5.2.5.5 – Bộ cài Driver tự động cho mọi loại máy tính ! - 9131 Xem
Lượt xemPhần mềm vẽ mạch Proteus 7.8 SP2 Full New - 8950 Xem
Lượt xem IObit Advanced SystemCare 5 PRO + key.Bản quyền nhá! - 7772 Xem
Lượt xemTổng hợp các Game hay cho mọi máy tính ( Nhẹ và hay ) ! - 7072 Xem
Lượt xemTừ điển chuyên ngành Điện Tử Viễn Thông chuẩn nhất ! - 6620 Xem
Lượt xemTổng Hợp Một Số Tài Liệu Học Lập Trình Và Ví Dụ Về PIC 16f877a(full) - 6206 Xem
THÔNG BÁO ĐẾN TẤT CẢ MỌI NGƯỜI

KỂ TỪ NGÀY 1/7/2013 TRANG WEB CHÍNH THỨC NGƯNG HOẠT ĐỘNG VÀ SẼ KHÔNG CHO ĐĂNG KÝ THÀNH VIÊN , KHÔNG HỖ TRỢ QUA MAIL HAY ĐIỆN THOẠI NỮA MÌNH VẪN SẼ ĐỂ NGUYÊN HIỆN TRẠNG TRANG WEB CHO CÁC THÀNH VIÊN CŨ VÀO TÌM LẠI TÀI LIỆU VÀ COI NHƯ LÀ KỈ NIỆM GÌ ĐÓ CHO MÌNH. Các tài liệu thì là của chung mọi người tùy ý sử dụng.
Cám ơn mọi người đã ghé thăm trong suốt thời gian qua , chúc tất cả mọi người thành công trong cuộc sống và trên con đường mình chọn nhé !
p/s: Nguyễn Phát
ADBLOCK
DIỄN ĐÀN KHUYÊN DÙNG ADBLOCK ĐỂ CHẶN QUẢNG CÁO TRÊN MỌI TRANG WEB !
GOOD WEBSITE FOR ELECTRONIC
WEB ĐIỆN TỬ HAY CHIPKOOL.NET ! minhdt3k/ !

You are not connected. Please login or register

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

avatarTên: Admin
Cấp bậc: Nguyễn Phát -Người Điều Hành
Nguyễn Phát -Người Điều Hành

Bài viết: 1 Khoảng lặng (Phần 1) on Sun Dec 11, 2011 5:46 pm

Loading

NGHĨ NGỢI NHIỀU............
25/04/2011 …
Đặt chân xuống bến xe tấp nập sau một chuyến đi dài , mệt mỏi … Cái lạnh se se lúc sáng sớm làm tôi hơi rùng mình, châm điếu thuốc , hít một hơi dài. Điện thoại rung lên , một giọng nói quen thuộc vang lên làm tôi trở lại phấn chấn :
“ Vừa vào bến phải không mày , ra cổng đi bố đang đứng ở ngoài “
Tôi mỉm cười “ Ờ , ra ngay đây . Mà bố cái đkm mày à, ăn đấm h .. hì hì …”
Gặp lại thằng bạn thân , ôi chao dạo này trắng trẻo ngon trai phết , ngồi trên cái Exiter phì phèo điếu thuốc , cái dáng cao cao gầy gầy thân thuộc .
Vừa thấy tôi nó ôm chặt , tôi hơi bất ngờ “ Ôi thằng bạn , lâu ngày quá , bố nhớ mày quá …”
“ Thôi thằng hâm , bỏ ra , xe nó táng cho bây h…”


Gần hai năm mới về đây , cái cảm giác nao núng khó tả lại trở về … Cái thành Vinh tất bật nhộn nhịp , thân quen dường như chả thay đổi tý nào cho dù bây giờ mới sáng sớm tinh mơ . Đâu đó trong tim lại hiện về những khoảng lặng , ngước nhìn lên trời , đâu đó … đâu đó …
“ Này thằng kia , mày làm sao thế . Hỏi mãi không trả lời , đơ rồi à …”
Giọng N vang lên làm tôi trở về với thực tại , “ mày bảo sao ?”
Nó lắc cái đầu nhè nhẹ làm tôi không nín được cười …
“ Bố bảo mày , mà thôi đéo hỏi nữa , mất cả hứng . Ăn bún nhỉ , vẫn chỗ mọi khi nhá ?”
“ Thôi , tao không đói chỉ thấy buồn ngủ , về luôn đi “
“Ừm , về …”
Chiếc xe lại phóng thẳng …
Bước chân vào nhà tôi phi luôn lên phòng nó định đi ngủ luôn , quay đầu gọi:
“ Đi làm đi , mặc kệ tao ở nhà cũng được , tối về rồi tính tiếp “
Nó gật gù “ ờ , kệ mày đấy , tao đi luôn kẻo muộn . Đầu tuần nghiêm túc một tý không lão sếp lại chửi … ?

Đặt lưng lên tấm đệm mỏng , tự nhiên thấy thoải mái làm sao . Nhìn ngó trong phòng một lượt . Thằng khỉ này vẫn như trước , bừa bộn , thoáng nhìn qua cái bàn … Bức ảnh 3 đứa vẫn đây , vẫn là nụ cười đấy … Tôi lặng đi một lúc rồi thiếp ngủ đi lúc nào ……….


Reng… Re . . e n…g ….. Chuông điện thoại rung lên làm tôi thức tỉnh . “ Mày về Vinh rồi à , đang ở đâu thế , a l oooooooo …”
Nó hỏi một loạt , tôi thì ngủ dậy , mở mắt nhìn lại cái điện thoại . À ra là thằng Đ , “ Hehe , tao vừa về đang ở bên nhà thằng N , mày ở đâu thế . Làm đéo gì mà hổn hển thế ?”
Giọng oang oang của nó vẫn vang lên “ Vừa tập với đội xong, mệt quá , giờ có tý việc tý nữa tao qua , thế nhé ... tút .. tú t …”
Ném điện thoại qua một bên , bức ảnh hồi sáng vẫn nằm trên dường , với tay để lại vị trí cũ , nhìn một lúc rồi xuống nhà đánh răng rửa mặt .
Ngôi nhà khá rộng so với cách sống của N , thằng bạn tôi. Trong nhà trang trí đơn giản , đằng trước có cây giây leo mọc khá um tùm trước song sắt , khoảng sân chỉ đủ để vài cái , điểm vào là mấy châu hoa Lan khá đẹp . Tôi cười mỉm nghĩ ngợi “ Thằng ôn này mà cũng hoa với lá , chắc là của chủ cũ hay là bà già nó sắm đây mà “.

Căn nhà ngay đường Phong Đình Cảng , nhìn khá bắt mắt . Ngó nghiêng một lúc rồi đóng cửa bước sang bên kia đường ghé vào quán café . Nhâm nhi một lúc thấy N bước vào .” Bố biết ngay mà , thấy đóng cửa là tao phi qua đây .. hề hề .. . Hôm nay lão sếp đi công tác rồi , tao phi về đây ngay . Thôi đứng dậy , đi uống …”
Ôi thằng bạn , chỉ có thế là giỏi . “ Ngôi tý đi , đợi thằng Đ nó vừa gọi. “

Nói về N . nó nhà gần nhà tôi lớn lên với nhau từ nhỏ nên tính tình của nhau đều rõ , Bây giờ thì mới đi làm cho một công ty máy tính khá lớn . Ngôi nhà này nó bảo được bà già nó mua cho hồi đầu năm. Xem như đã ổn định chỉ cần kiếm lấy cô vợ nữa là ok !

Chiều hôm đó 3 thằng loanh quanh một lúc rồi ghé vào bên hồ goong ngồi uống bia , đến gần tối thì rủ nhau đi hát … vào hét là chính chứ hát hò gì vào lúc này , Lại bia …. Tôi thấy trong người lâng lâng , đầu hơi nhức .
“ Để tao thể hiện “ cái giọng thằng Đ oang oang làm tôi chú ý . nó cầm lấy cái mic , điệu nhạc du dương vang lên . Tự nhiên mấy đứa lặng im chăm chú nhìn nó hát …


“Bao yêu thương mộng mơ anh chép thành 1 bài thơ gửi cho em cả bầu trời thương nhớ ……..
……………………………….
Một mình anh bơ vơ trái tim anh mong chờ từng ngày đong đầy nỗi nhớ
Và em có bíêt trái tim anh bây giờ đang giá lạnh vì thiếu hơi ấm của em
Một liều thuốc anh khắc trong tim mãi mãi anh kiếm tìm để trái tim mình thôi mong nhớ
Giờ mình anh bơ vơ nỗi nhớ anh mong chờ người ở phương xa em có hiểu
Một liều thuốc cho trái tim yêu duy nhất chỉ 1 liều đó chính là em trở về bên anh ....

………………………….

Tôi câm lặng , xót xa tai tôi như ù lên , nghe từng chữ từng chữ …. Mắt tôi nhắm lại , cay cay ngước nhìn lên trên … sao … sao …..
Bao nhiêu ký ức lại ùa về , những ngày tháng ngọt ngào có , đắng cay có , cả niềm hy vọng và dấu chấm hết .

Tôi tên Ngọc Anh , Câu chuyện mà tôi tâm sự đây không mang tính “ dạy bảo” gì , cũng chẳng có mấy tình tiết “sex” . Chỉ đơn thuần là tâm sự , viết lên cho thỏa đi nỗi lòng . Văn phong cũng không phải giỏi lắm , sẽ chẳng hay như bác Langtucodoc , Rain 8x hay Windows 78 , tôi chỉ hay đọc tiểu thuyết nên ngấm được một ít . Có thể sẽ có người đồng cảm , có người oán trách , có người bảo tôi hèn nhát .Nhưng tôi phải viết ra để nhẹ bớt nỗi đau mà bây giờ tôi mới cảm nhận đúng nó như thế nào

25/04/2011 …
Đặt chân xuống bến xe tấp nập sau một chuyến đi dài , mệt mỏi … Cái lạnh se se lúc sáng sớm làm tôi hơi rùng mình, châm điếu thuốc , hít một hơi dài. Điện thoại rung lên , một giọng nói quen thuộc vang lên làm tôi trở lại phấn chấn :
“ Vừa vào bến phải không mày , ra cổng đi bố đang đứng ở ngoài “
Tôi mỉm cười “ Ờ , ra ngay đây . Mà bố cái đkm mày à, ăn đấm h .. hì hì …”
Gặp lại thằng bạn thân , ôi chao dạo này trắng trẻo ngon trai phết , ngồi trên cái Exiter phì phèo điếu thuốc , cái dáng cao cao gầy gầy thân thuộc .
Vừa thấy tôi nó ôm chặt , tôi hơi bất ngờ “ Ôi thằng bạn , lâu ngày quá , bố nhớ mày quá …”
“ Thôi thằng hâm , bỏ ra , xe nó táng cho bây h…”


Gần hai năm mới về đây , cái cảm giác nao núng khó tả lại trở về … Cái thành Vinh tất bật nhộn nhịp , thân quen dường như chả thay đổi tý nào cho dù bây giờ mới sáng sớm tinh mơ . Đâu đó trong tim lại hiện về những khoảng lặng , ngước nhìn lên trời , đâu đó … đâu đó …
“ Này thằng kia , mày làm sao thế . Hỏi mãi không trả lời , đơ rồi à …”
Giọng N vang lên làm tôi trở về với thực tại , “ mày bảo sao ?”
Nó lắc cái đầu nhè nhẹ làm tôi không nín được cười …
“ Bố bảo mày , mà thôi đéo hỏi nữa , mất cả hứng . Ăn bún nhỉ , vẫn chỗ mọi khi nhá ?”
“ Thôi , tao không đói chỉ thấy buồn ngủ , về luôn đi “
“Ừm , về …”
Chiếc xe lại phóng thẳng …
Bước chân vào nhà tôi phi luôn lên phòng nó định đi ngủ luôn , quay đầu gọi:
“ Đi làm đi , mặc kệ tao ở nhà cũng được , tối về rồi tính tiếp “
Nó gật gù “ ờ , kệ mày đấy , tao đi luôn kẻo muộn . Đầu tuần nghiêm túc một tý không lão sếp lại chửi … ?

Đặt lưng lên tấm đệm mỏng , tự nhiên thấy thoải mái làm sao . Nhìn ngó trong phòng một lượt . Thằng khỉ này vẫn như trước , bừa bộn , thoáng nhìn qua cái bàn … Bức ảnh 3 đứa vẫn đây , vẫn là nụ cười đấy … Tôi lặng đi một lúc rồi thiếp ngủ đi lúc nào ……….


Reng… Re . . e n…g ….. Chuông điện thoại rung lên làm tôi thức tỉnh . “ Mày về Vinh rồi à , đang ở đâu thế , a l oooooooo …”
Nó hỏi một loạt , tôi thì ngủ dậy , mở mắt nhìn lại cái điện thoại . À ra là thằng Đ , “ Hehe , tao vừa về đang ở bên nhà thằng N , mày ở đâu thế . Làm đéo gì mà hổn hển thế ?”
Giọng oang oang của nó vẫn vang lên “ Vừa tập với đội xong, mệt quá , giờ có tý việc tý nữa tao qua , thế nhé ... tút .. tú t …”
Ném điện thoại qua một bên , bức ảnh hồi sáng vẫn nằm trên dường , với tay để lại vị trí cũ , nhìn một lúc rồi xuống nhà đánh răng rửa mặt .
Ngôi nhà khá rộng so với cách sống của N , thằng bạn tôi. Trong nhà trang trí đơn giản , đằng trước có cây giây leo mọc khá um tùm trước song sắt , khoảng sân chỉ đủ để vài cái , điểm vào là mấy châu hoa Lan khá đẹp . Tôi cười mỉm nghĩ ngợi “ Thằng ôn này mà cũng hoa với lá , chắc là của chủ cũ hay là bà già nó sắm đây mà “.

Căn nhà ngay đường Phong Đình Cảng , nhìn khá bắt mắt . Ngó nghiêng một lúc rồi đóng cửa bước sang bên kia đường ghé vào quán café . Nhâm nhi một lúc thấy N bước vào .” Bố biết ngay mà , thấy đóng cửa là tao phi qua đây .. hề hề .. . Hôm nay lão sếp đi công tác rồi , tao phi về đây ngay . Thôi đứng dậy , đi uống …”
Ôi thằng bạn , chỉ có thế là giỏi . “ Ngôi tý đi , đợi thằng Đ nó vừa gọi. “

Nói về N . nó nhà gần nhà tôi lớn lên với nhau từ nhỏ nên tính tình của nhau đều rõ , Bây giờ thì mới đi làm cho một công ty máy tính khá lớn . Ngôi nhà này nó bảo được bà già nó mua cho hồi đầu năm. Xem như đã ổn định chỉ cần kiếm lấy cô vợ nữa là ok !

Chiều hôm đó 3 thằng loanh quanh một lúc rồi ghé vào bên hồ goong ngồi uống bia , đến gần tối thì rủ nhau đi hát … vào hét là chính chứ hát hò gì vào lúc này , Lại bia …. Tôi thấy trong người lâng lâng , đầu hơi nhức .
“ Để tao thể hiện “ cái giọng thằng Đ oang oang làm tôi chú ý . nó cầm lấy cái mic , điệu nhạc du dương vang lên . Tự nhiên mấy đứa lặng im chăm chú nhìn nó hát …


“Bao yêu thương mộng mơ anh chép thành 1 bài thơ gửi cho em cả bầu trời thương nhớ ……..
……………………………….
Một mình anh bơ vơ trái tim anh mong chờ từng ngày đong đầy nỗi nhớ
Và em có bíêt trái tim anh bây giờ đang giá lạnh vì thiếu hơi ấm của em
Một liều thuốc anh khắc trong tim mãi mãi anh kiếm tìm để trái tim mình thôi mong nhớ
Giờ mình anh bơ vơ nỗi nhớ anh mong chờ người ở phương xa em có hiểu
Một liều thuốc cho trái tim yêu duy nhất chỉ 1 liều đó chính là em trở về bên anh ....

………………………….

Tôi câm lặng , xót xa tai tôi như ù lên , nghe từng chữ từng chữ …. Mắt tôi nhắm lại , cay cay ngước nhìn lên trên … sao … sao …..
Bao nhiêu ký ức lại ùa về , những ngày tháng ngọt ngào có , đắng cay có , cả niềm hy vọng và dấu chấm hết .


Đường về nhà , ngồi sau xe tựa vào lưng thằng bạn . Chẳng hiểu vì bia hay cái gì mà tôi thấy mệt mỏi đến thế , quãng đường về sao mà xa thế . Chiếc xe chạy chầm chậm đi qua những chỗ sao mà thân quen đến thế , nước mắt cứ tuôn ra chẳng biết từ bao giờ . Mọi thứ như biến mất , chỉ còn lại hình ảnh tôi và em ngồi trên ghế đá bên hồ Goong , bước đi bên nhau mỗi tối bên quảng trường ….

E .. m ……… !
Chương 2

5 năm trước …

“Dậy .. Dậy … Chở mẹ đi đây một tý …”
Tôi vâng một tiếng thật dài rồi bật dậy , đầu hơi nhức . Đêm qua xem đá bong đến gần sáng , lại còn uống bia nữa chứ .. ôi , nhưng vẫn vui vẻ , cái nhìn đầy trìu mến với mẹ tôi “ Con dậy đây rồi !” .
“ Bóng với chả bánh , cả tuần nay đêm xem ngày ngủ rồi gục đấy con ạ . Từ tối nay cấm cửa nghe chưa , dậy chở mẹ đi mua ít đồ nào “
Tôi cười bảo nhẹ “ 4 năm mới có mà mẹ , con cũng nghỉ hè mà “
“ Không lèo nhèo , nhanh lên “
Tôi chả nói gì thêm , đi xuống nhà , mắt nhắm mắt mở , hát ngêu ngao . Tôi đang vui mà ! Đêm qua Italia thắng , hề hề …

Ăn trưa xong, định gọi mấy thằng bạn đi uống nước thì chả thằng nào nghe máy. Chắc đang ngủ cả , mùa World Cup mà, tôi lại quay lên đánh một giấc lấy sức để tối còn chiến đấu tiếp.
Bữa cơm tối gần xong thì thấy ông nội bước vào , “ Ông ăn chưa vào ăn với bọn con luôn ạ “
“ Thôi mấy bố mẹ con ăn đi, ba ăn rồi . Ăn xong vào ngồi có chuyện nói một lúc “

--------------

“ Sao ạ ! Ngay ngày mai ạ , để mấy hôm nữa đi ông , mà con cũng có lịch học hè mà .”
Ôi chao , nghe cái tin mà tôi ngao ngán , Ngày mai ông đưa tôi vào nhà cô để nhờ cô dạy kèm thêm cho mấy bữa hè . Đang mùa bong đá , đang vui vẻ , bao nhiêu là dự định … tôi nghĩ trong đầu mà mếu máo .
Ba tôi tỏ ra đòng ý ngay ,
“ Thế thì tốt quá Ba ạ , nhờ em nó kèm cũng được .Chứ ở nhà cả tuần nay chỉ ăn ngủ với xem đá bong , vừa hại người vừa mất thời gian. Thế Ba định mai đi luôn à , để con còn chuẩn bị cho cháu?”

“Ừm m , Ông điện cho ông H hồi trưa, con Ngọc dạo này đang rỗi nên cũng đồng ý rồi.Ăn ở thì không lo , nhà cửa rộng rãi lại ít người .”
Tôi chỉ nghe có thế lẽo đẽo bước lên phòng , định cầm điện thoại gọi cho mấy thằng chiến hữu thì lại nghe tiếng mẹ tôi “ N.Anh đâu , chuẩn bị đồ áo với mấy thứ , ngày mai đi sớm với ông”.
Tội dạ một tiếng , thở dài …
“ gọi mấy thằng kia đi, ra quán nước dừa . Luôn đi “ Tôi cầm điện thoại gọi cho thằng N.
“Con ra ngoài một lát mẹ ơi”
Tiếng vọng từ trong nhà của mẹ bực dọc “ Còn đi đâu nữa , chuẩn bị đồ đi . nhanh rồi về, không ở đấy xem đá bóng đâu nghe chưa”


-------------
“ Cái gì , mày đi học á ! Ngoan thế , ăn phải gì thế con trai @@ !”
Tiếng thằng S há hốc lên. Mấy thằng kia thì ngồi chỉ cười , cái điệu cười rõ ghét chỉ muốn đạp cho một cái .
“ Ông bà già bắt đi thôi , tôi có muốn đâu , đang hay “ tôi thì thào mếu máo.

Sáng sớm , Tôi vác cái ba lô to uỵch đi với ông nội qua Vinh để vào nhà cô, cũng chỉ có 30 km , ngồi nghĩ vẩn vơ một luc rồi cũng đến nơi. Dừng trước ngôi nhà 3 tầng khá khang trang , Một ông ra mở cửa , tôi đoán chắc đây là ông H. Hồi nhỏ cũng vào chơi mấy lần nhưng ngày đó còn chưa làm lại nhà , với cả bé tý chả nhớ cái gì .
“ Anh với cháu vào nhà đi , đi đường mệt không . Già rồi , sao không bảo bố N.Anh đưa đi”
Ông tôi bước vào nhà rồi trả lời “ 2 đứa nó đi làm , với cả cũng lâu rồi nên xuống thăm ông với cháu Ngọc luôn”.
À quên giới thiệu, Ông nội tôi với ông H là anh em họ , nghe ông kể là lớn lên với nhau từ nhỏ , vào 1 đơn vị . Khi xuất ngũ cũng làm cùng cơ quan nên rất thân nhau .
Tôi đang nghĩ bâng khươ thì có tiếng mở cửa , ông H lên tiếng “ Chắc cái Ngọc đi chợ về “ .
Một cô gái bước vào … tôi lặng đi một lúc . Lần đầu tiên tôi thấy cái vẻ đẹp này , khuôn mặt hiền dịu , cái răng khểnh duyên dáng , làn da trắng hồng trong một bộ váy mỏng mày trắng … Cặp kính cận viền đen làm nổi bật đôi mắt sáng như gương ấy .

“ Cháu chào bác , Bác với em vừa xuống ạ “
Cô cất tiếng làm tôi trở về thực tại. Sau một lúc hỏi thăm rồi Cô đưa tôi lên phòng , cô bảo trước đây là phòng chú Tuấn anh trai cô , nhưng giờ chú ấy học xong rồi làm ở Hà Nội , lễ tết gì mới về . tôi thấy căn phòng khá gọn gang sạch sẽ . Chắc mới lau chùi gì đây.
Nói xong cô bước ra chỗ gần cầu thang , mở một căn phòng khác rồi đi vào . Chắc là phòng cô , tôi nghĩ vậy.

Ăn xong , nghỉ ngơi một lúc rồi ông nội cũng ra về , bước ra tiễn ông dặn dò một lúc rồi nhờ cô Ngọc dạy dỗ tôi, tôi cũng dạ mấy tiếng qua loa rồi thôi. Ông về rồi , tôi cung xin phép lên phòng nằm do hơi mệt , một phần cũng do mới đến , lạ lẫm nên hơi ngại. Thả lưng xuống cái chiếu trúc mát rượi tôi cảm thấy thoải mái , chợt nghĩ đến cô , cố tìm lại trong tiềm thức xem ngày trước cô thế nào nhưng mà chịu , hồi đó bé quá .
Nằm nhắn tin một lúc với mấy thằng bạn một lúc rồi cũng thiu thiu ngủ lúc nào không hay …
Chương 3 :



Tối đến , ăn cơm xong tôi cố nán lại ở phòng khách để xem cái chương trình thể thao. Bước lên cầu thang mà đôi chân nặng trĩu , “ thế là hết bóng “ tôi lẩm bẩm . Giờ này mà ở nhà thì đang ngồi bốc phét với mấy thằng bạn , chuẩn bị một đêm hò hét nữa rồi .
Nghĩ ngợi linh tinh thì có mùi thơm thoang thoảng bay vào mũi làm thấy lạ , đứng trước phòng cô Ngọc , đèn sáng , phòng con gái có khác . Gọn gàng , cái mùi thơm làm tôi khá ấn tượng , chắc là nước hoa xịt phòng đây mà . Tôi lẳng lặng bước tiếp về phòng mình , chốt cửa rồi cầm cái điện thoại nằm nhắn tin với thằng bạn .
Nói chuyện một lúc với nó rồi tôi cũng kể về cô Ngọc với nó , Tất nhiên bảo với nó là cô tao xinh cực , cả cái trường cấp 3 của 2 thằng tìm một em gần bằng cô cũng khó hề hề …
“ Ều , thằng em sướng thế , cô giáo xinh thế dạy cho còn kêu cái gì …” nó ra vẻ suýt sao .
Vừa lúc thì nghe tiếng gõ cửa , chắc là cô .
“ Thôi , chắc phải học rồi . cố ấy vào thì phải , khổ vãi đái , sướng cái con khỉ . Té đi “ tôi nhắn chào thằng bạn rồi bước ra mở cửa …
Cô hiện ra trước mắt , cười với tôi một cái tinh nghịch . Ôi chao cái răng khểnh nhìn dễ thương thế , mùi hương nhè nhẹ , mùi con gái … Cô vừa tắm xong ,mái tóc để xõa lên đôi vai .Một bộ váy mặc ở nhà may theo kiểu cách điệu đến đầu gối , phần ngực khá kín đáo , nhưng cũng không thể nào che đi những đường cong gần như hoàn hảo của một người con gái đang tuổi hoàn thiện.
“ Ngọc Anh ! sao mà đờ ra thế , cháu mệt à “
Trở về thực tại , cô đã vào phòng rồi đến bên cái cửa sổ mở ra cho thoáng còn tôi thì vẫn đứng đó , bên cái chốt cửa và cảm nhận mùi hương dễ chịu.
“ Cháu không sao ạ, chỉ nghĩ ngợi tý thôi.”
“ Chắc là đang nhớ em nào chứ gì , phải không , khai thật đi “
Cô quay đầu lại hỏi tôi , lại nháy mắt một cách đầy tinh nghịch làm tôi lại thêm một lần nữa xao xuyến …
“ Đâu có ạ , chỉ nghĩ linh thinh thôi cô ạ”

Cái cách nói chuyện đầy ngây ngô và thoải mái của cô làm tôi cũng bớt đi ngại ngùng . Rồi cô bảo tôi ngồi vào bàn , quay lưng bật cái quạt , mái tóc đung đưa một vài sợi xõa trước khuôn mặt trắng hồng ….
Buổi đầu tiên hai cô cháu chỉ nói chuyện linh tinh với nhau , hỏi han mọi thứ , ý định mơ ước sau này … nhiều lắm . Lúc đầu tôi cũng e ngại , hỏi cái gì cũng chỉ dạ dạ vâng vâng trả lời đúng kiểu súc tích ngắn gọn. Sau rồi cũng quen , thoải mái dễ nói hơn, thỉnh thoảng cô còn chêm mấy câu kiểu “ đẹp trai thế này chắc lắm cô theo đấy nhỉ “ rồi bễu bễu cái môi làm tôi không nhịn được cười , dần dần tôi cũng chả ngại ngùng gì nữa , đáp lại như ai “ Cô xinh thế này thì biết hoàn cảnh rồi, còn hỏi cháu làm giề”
Thế là cả hai cô cháu nhìn nhau cười , Rồi cô cũng mang quyển vở ra ghi ghi mấy bài toán để tôi thử làm xem thử trình tôi như thế nào còn biết đường mà dạy .
“Dễ ợt , trong SGK mà “ tôi thầm nghĩ.
“Ok!, cháu cũng có kiến thức cơ bản rồi, thế này thì cô cũng không mệt “ cô cất tiếng rồi nhìn tôi và cười “duyên” một cái . Hàm răng trắng bóng , chiếc răng khểnh … ôi .

Nói chuyện một lúc rồi cô cũng về phòng , bảo hôm nay chỉ thế là đủ , bảo tôi nghỉ sớm đi sáng sớm mai cô có việc cần nhờ .
Tôi lặng lẽ đứng ở cửa nhìn theo những bước chân cô trở về phòng . Chốt cửa , cởi cái áo phông trên người định đi nằm thì nghe tiếng gõ cửa , đi ra thì thấy cô đang đứng đấy , cầm chiếc điện thoại trên tay và lắc lắc “ số đt cháu nào , sáng mai gọi cho tiện “ đọc số cho cô lưu rồi tôi mới chú ý là chỉ mặc mỗi cái quần đùi , áo thì vừa cởi ra . Tôi cảm thấy hơi ngại , có lẽ cô cũng vậy vì tôi thấy trên g2 gò mà cô ửng hồng rồi nhanh chóng bước về phòng.

Về cô Ngọc , cũng giới thiệu qua cô là con út của ông H , năm nay nay đang học chuyên khoa Hóa , ĐH Vinh , hồi nhỏ khi tôi qua chơi thì hay đưa tôi đi ăn kem. Nghe ông nội tôi bảo cô học rất giỏi và cũng rất ngoan nữa , bây giở thì tôi biết thêm cô còn rất xinh .. hì …
Còn tôi , năm nay 17 tuổi , đang nghỉ hè , sắp sang lớp 12 . Nói chung là cao to khá đẹp trai , trắng trẻo vì ở nhà chả phải làm gì , bố mẹ đều công nhân viên chức nên gia đình cũng khá giả với lại là con 1 nên được chiều , nhất là ông nội tôi . Thông minh thì có nhưng mỗi tội mải chơi , nên được cái tiếng là nhác học , ngày lên lớp có học được bao nhiêu thì được chứ còn về nhà là đi chời hoặc bật máy lên đánh đế chế với mấy thằng bạn. Mẹ cứ thúc giục học hành , cho nên lúc ông nội bảo đưa tôi xuống đây chắc bà vui lắm ..haizzz…
Hơn 10h , tắt đèn đặt lưng xuống nằm nghĩ ngợi , giờ này chắc mấy thằng bạn ở nhà đang tụ tập xem đá bong đây , định cầm điện thoại gọi lúc cho đỡ thèm nhưng lại thôi.
“ Hơ10h đã tắt đèn đi ngủ , mình ngoan thật” tôi thầm nghĩ , cơn thèm xem đá bóng lại nổi lên , thoang thoảng thấy tiếng mấy ông BLV với tiêng hô hào trong tai , chắc là mấy nhà bên cạnh. Đang ý định xuống nhà bật tivi để xem nhưng lại ngại , chả thấy ai xem . Ông H chắc ngủ rồi …

Bất chợt tôi lại nhớ đến cô Ngọc , vừa nằm nghĩ vừa cười mỉm … cảm giác là lạ trong người tôi , vui vui .. khó tả … Cứ nghĩ về cô cho đến lúc thiếp ngủ đi ..

Đấy là ấn tượng đầu tiên về cô , chiếc răng khểnh , nhìn sao mà yêu thế . Cho đến sau này bât cứ người con gái nào co răng khểnh đều làm tôi chú ý , đều làm tôi nhớ đến cô , đến em …

Xem lý lịch thành viên http://vienthong10a-forever.forumvi.com

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Bài viết mới cùng chuyên mục

Bài viết liên quan

QUYỀN HẠN CỦA BẠN:
Bạn không có quyền trả lời bài viết

Chia sẻ