Diễn đàn của Lớp Cao Đẳng Điện Tử Viễn Thông 10A - Trường Cao Đẳng Kỹ Thuật Cao Thắng

Diễn Đàn Chia Sẻ, Tổng Hợp Kiến Thức Chuyên Nghành Điện Tử Viễn Thông - Tin Học và Giải Trí, Nơi Giao Lưu, Chia Sẻ Kiến Thức, Kinh Nghiệm Học Tập Với Bạn Bè, Thế Giới Dành Cho Mọi Người...

Trả lờiTổng Hợp Một Số Tài Liệu Học Lập Trình Và Ví Dụ Về PIC 16f877a(full) - 102 Trả lời
Trả lờiTổng hợp bài tập thực hành vi xử lý pic16f877a của Trường CĐKT Cao Thắng - 69 Trả lời
Trả lờiTổng hợp Ví dụ Proteus cho PIC 16F877A FULL - 58 Trả lời
Trả lờiTổng Hợp Một Số Tài Liệu Học Lập Trình PIC - 40 Trả lời
Trả lời[ĐATN]Hệ thống báo động an ninh dùng 16f8877 điều khiển bằng phần mềm FULL - 37 Trả lời
Trả lời[ĐATN ] Mô hình ngôi nhà tự động - 23 Trả lời
Trả lời[ĐATN ] Thiết kế và thi công máy phát sóng FM - 20 Trả lời
Trả lời[ĐATN ] Giao tiếp máy tính điều khiển thiết bị điện trong nhà - 18 Trả lời
Trả lời[ĐATN ] Thiết kế và thi công tổng đài điện thoại - 16 Trả lời
Trả lời[Fiction] Hãy chờ em đánh răng xong nhé ! - 16 Trả lời
Lượt xemGhost Windows 7 đa cấu hình ( All PC + Laptop ) Full Soft 32 bit - 10394 Xem
Lượt xemSHARE tài khoản Premium up.4share.vn & fshare.vn lớn nhất! - 10217 Xem
Lượt xemStep 7 MicroWin V 5.5 Bản cài trên Win 7 Đã Test va chạy tốt. Phần mềm lập trình PLC - 10069 Xem
Lượt xemCCS - phần mềm lập trình - Hướng dẫn cài đặt và sử dụng CCS (PIC C Compiler) - 9999 Xem
Lượt xemEasy DriverPack 5.2.5.5 – Bộ cài Driver tự động cho mọi loại máy tính ! - 9131 Xem
Lượt xemPhần mềm vẽ mạch Proteus 7.8 SP2 Full New - 8950 Xem
Lượt xem IObit Advanced SystemCare 5 PRO + key.Bản quyền nhá! - 7772 Xem
Lượt xemTổng hợp các Game hay cho mọi máy tính ( Nhẹ và hay ) ! - 7072 Xem
Lượt xemTừ điển chuyên ngành Điện Tử Viễn Thông chuẩn nhất ! - 6620 Xem
Lượt xemTổng Hợp Một Số Tài Liệu Học Lập Trình Và Ví Dụ Về PIC 16f877a(full) - 6206 Xem
THÔNG BÁO ĐẾN TẤT CẢ MỌI NGƯỜI

KỂ TỪ NGÀY 1/7/2013 TRANG WEB CHÍNH THỨC NGƯNG HOẠT ĐỘNG VÀ SẼ KHÔNG CHO ĐĂNG KÝ THÀNH VIÊN , KHÔNG HỖ TRỢ QUA MAIL HAY ĐIỆN THOẠI NỮA MÌNH VẪN SẼ ĐỂ NGUYÊN HIỆN TRẠNG TRANG WEB CHO CÁC THÀNH VIÊN CŨ VÀO TÌM LẠI TÀI LIỆU VÀ COI NHƯ LÀ KỈ NIỆM GÌ ĐÓ CHO MÌNH. Các tài liệu thì là của chung mọi người tùy ý sử dụng.
Cám ơn mọi người đã ghé thăm trong suốt thời gian qua , chúc tất cả mọi người thành công trong cuộc sống và trên con đường mình chọn nhé !
p/s: Nguyễn Phát
ADBLOCK
DIỄN ĐÀN KHUYÊN DÙNG ADBLOCK ĐỂ CHẶN QUẢNG CÁO TRÊN MỌI TRANG WEB !
GOOD WEBSITE FOR ELECTRONIC
WEB ĐIỆN TỬ HAY CHIPKOOL.NET ! minhdt3k/ !

You are not connected. Please login or register

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

avatarTên: Admin
Cấp bậc: Nguyễn Phát -Người Điều Hành
Nguyễn Phát -Người Điều Hành
Loading
Những làn gió lạnh đầu đông thổi làm tôi rùng mình. Cũng chả ngồi mãi được tôi vào phòng nằm ngủ. Tôi trằn trọc gần 3h sáng mới thiếp đi. Đồng hồ chưa báo thức mới có hơn 6h sáng tôi đã dậy, vội vàng đi vệ sinh và xuống nhà chuẩn bị đi đón em. Thời gian lúc đó với tôi sao chậm như rùa. Tôi hồi hộp như những ngày đầu mới yêu. Đi đi lại lại trong nhà, hút thuốc. Sốt ruột, rất sốt ruột là tâm trạng của tôi. Mãi rồi không chịu được tôi lên xe đi khỏi nhà sang bến Gia Lâm đợi em. Nhưng thời gian vẫn cứ là nó. Tôi có sốt ruột thì nó chả nhanh hơn. Tôi càng đi nhanh thì tôi càng đợi lâu. Sang đến nơi hỏi mấy bác xe ôm thì xe em vẫn đi vẫn chưa lên đến nơi. Lại đợi, mà đợi bây giờ với tôi không xá gì. Miễn gặp được em. Tôi thấy mình cứ làm sao, cứ lẩm nhẩm mấy câu định nói với em. Đêm qua tôi nghĩ mọi tình hướng em nói thế nào thì tôi đã có câu trả lời miễn sao em vui. Em vui là niềm hạnh phúc của tôi.
Rồi cuối cùng cái xe mong đợi cũng xuất hiện. Tôi luống ca luống cuống đề xe để đi lại gần. Tôi đã nhìn thấy em đang lấy túi và chuẩn bị xuống xe. Người yêu tôi kia. Em có vẻ gầy đi nhiều. Trong lòng tôi trào lên một niềm thương cảm. Nước mắt chực tuôn ra. Người yêu của tôi trước mặt kia rồi, em tiều tuy đi nhiều. Chắc em quá vất vả và suy nghĩ nhiều. Tôi đưa tay vẫy vẫy em. Vẻ mặt của tôi lúc này là vui mà có nước mắt. Vui vì gặp em, nước mắt vì thương em. Và em cũng nhìn thấy tôi. Em sững người khi thấy vẻ mặt của tôi. Không giám nhìn em mím môi quay đi chỗ khác và từ từ xuống xe. Tiến lại gần tôi mắt đã đỏ hoe. Tôi cũng vậy.
- Em … em … anh đợi …. Em nãy giờ.
- Dạ … em … em … biết.
- Em … có mệt không.
Và tôi đã chảy nước mắt. Hai hàng lệ đã chảy dài trên má tôi. Tôi đã không thể ghìm được cảm xúc của mình nữa. Em đây, người mà tôi nhớ thương suốt cả tháng qua đây. Bao nhiêu giận hờn bay hết chỉ còn lại là nỗi niềm thương cảm. Và em cũng vậy, hai hàng lệ cũng chảy dài trên đôi mà phong trần. Người con gái mang cả hoạn nạn gia đình trên vai làm sao mà có thể tươi trẻ được sao mà chả phong trần. Chưa làm vợ chưa có con mà phải làm công việc của người mẹ. Chăm cháu nhỏ, cha già bệnh tật rồi cuộc sống cơm áo gạo tiền đã làm cho em phong trần đi nhiều quá. Hai mắt nhìn nhau không chớp mắt. Em bần thần không nói, em nghẹn ngào tôi biết. Tiến lại gần em, tôi cầm tay em và lấy chiếc túi khỏi tay em. Dắt em về phía xe vì bao nhiêu người đang nhìn hai đứa. Họ không hiểu sao có hai người cứ nhìn nhau mà nước mắt chảy dài.
- Em .... lên xe anh chở.
Em làm theo như cái máy.
- Em .... có mệt không.
Tôi hỏi lại em, em không trả lời mà chỉ lắc đầu.
- Em ngồi cẩn thận chưa, anh đi nhé.
- Vâng ....
Em nghẹn ngào nói và gục đầu vào lưng tôi. Tôi chở em đi trong im lặng. Lúc nãy muốn nói rất nhiều mà sao bây giờ không nói lên lời. Em vẫn thế vẫn gục đầu vào vai tôi và nghẹn ngào khóc nhẹ. Phải đến tận khi xe đi qua cầu Chương Dương, những làn gió đông lạnh lẽo thổi từ sông lên làm tôi tỉnh lại.
- Em, em đã ăn gì chưa.
- Dạ … em chưa ….
- Anh đưa em đi ăn nhé, anh cũng chưa ăn.
- Vâng.
- Anh đưa em đi ăn miến lươn nhé, em thích ăn nhất món này nhỉ.
- Vâng tùy anh.
Lại im lặng, sao lạ vậy mới có một thời gian ngắn ngủi không gặp em thôi mà bây giờ tôi không nói được thành lời. Những tâm sự bao đêm tôi nghĩ định nói ra với em sao bây giờ bay biến hết. Trống rỗng không có cái gì trong đầu là cảm giác của tôi.
- Anh … hôm nay anh có rỗi không.
- Anh đang định xuống nhà em mấy hôm.
- Anh nghỉ làm nhé, đưa em đi chơi nhé.
- Ừ, em thích đi đâu.
- Đi chơi như ngày xưa, anh dẫn em đi đến những chỗ ngày xưa mình hay đi nhé.
- Ừ, đến quán rồi mình vào ăn em nhé.
- Vâng.
Ngồi đối diện nhau trong quán lúc này tôi mới nhìn được rõ em hơn. Tóc không còn óng mượt, nước da không hồng hào như ngày nào và đôi mắt sâu hơn. Em gầy đi nhiều so với hồi còn bên tôi. Nhìn em hiện lên sự vất vả. Chắc chắn rồi em quá vất vả. Em không dám nhìn thẳng mắt tôi, em cúi đầu e lệ và lúng túng. Hai tay em đan vào nhau trước mặt. Lúc này chắc em đang ngổn ngang ý nghĩ.
- Em … thời gian này chắc em mệt lắm phải không.
Em không trả lời, không nhìn tôi em chỉ lắc đầu nhẹ.
- Đừng nói dối anh, nhìn em anh biết.
- Em bình thường, em quen rồi.
- Em …
- Thôi anh ạ, có gì tý nữa nói chuyện này sau được không anh.
- Ờ… em lên chơi với anh mấy ngày.
- Mai về anh ạ, ngay kia còn đi làm. Mới lại chỉ gửi bố cho chú Hoan 2 ngày thôi, nhiều ngày không được.
- Hai ngày này em muốn đi đâu, muốn ăn gì, mua gì em nói nhé. Anh sẽ đưa em đi. Em đừng từ chối đấy không anh giận.
- Vâng, em sẽ đòi hỏi nhiều đấy.
- Bao nhiêu cũng được miễn sao em vui.
Tôi nói rất dứt khoát. Em không nói lúc này em mới nhìn tôi. Lại nước mắt rưng rưng trên hai khoé mắt. Sao lúc đó nhìn em thương thế cơ chứ. Chả biết làm gì tôi đứng dậy lấy tay định lau hai hàng lệ trên má em. Em quay mặt đi lấy giấy ăn trong túi lau tránh tay tôi. Tôi không biết làm sao đành hạ tay xuống và ngồi nhìn em. Cũng may lúc đó phục vụ bàn mang hai tô miến lươn ra nên cả hai cố gắng trở lại trạng thái bình thường.
- Em ăn đi, chắc lâu rồi không được ăn món này.
- Vâng, chỉ trên này mới có dưới đấy không có.
- Em có nhớ không.
Em im lặng không nói chỉ liếc nhìn tôi. Câu nói của tôi đầy ẩn ý, em biết nên em không trả lời. Tôi nhìn em em lại không nhìn nữa và tập chung vào việc chuẩn bị ăn. Dù bao ngày không gặp nhưng những thói quen ngày xưa vẫn không bỏ được. Em vẫn chuẩn bị cho cả hai, còn tôi chống đũa đợi.
- Xong rồi anh ăn đi.
- Ừ, ăn xong em thích đi đâu.
- Về nhà anh trước em rửa qua mặt rồi đi sau.
- Ừ tùy em, em thích thế nào anh sẽ làm theo thế đó.
- Vâng.
Bữa ăn sáng trôi qua nhanh chóng trong im lặng. Em và tôi lại lên xe ra về. Vẫn thế dường như có gì khó nói ra đối với cả hai. Có một cái gì đó ngăn trở cả hai mà không biết bắt đầu thế nào. Đi được một lúc tôi lên tiếng.
- Hình như người anh hôm nay bẩn hay sao ấy nhỉ.
- Em không biết nhưng làm sao.
- Chả nhẽ em không thể ôm anh được nữa sao.
Lặng im, lại lặng im. Tôi chỉ biết nói thế. Một vài giây suy nghĩ của em thì phải. Rồi em nhẹ nhẹ dựa cả người vào tôi. Nhưng em không ôm chặt tôi như ngày nào. Chỉ cần vậy thôi tôi đã thấy mình ấm áp hơn nhiều.
- Em có nhớ anh không.
Em vẫn lặng im.
- Anh nhớ em lắm.
- Ừm …
- Em biết không anh nhớ em đến phát khóc đấy.
- Ừm …
- Lần sau đừng lặng im như thế nhé, anh đau lòng lắm.
Và em lại khóc nhẹ. Tiếng khóc nhẹ làm tôi bối rồi không biết nói gì. Thực ra tôi không trách em, tôi chỉ muốn nói cảm giác của tôi trong thời gian qua. Chứ bây giờ tôi không còn giận gì em cả.
- Em … đừng khóc, anh không có ý gì cả đâu. Anh chỉ muốn nói anh nhớ em mà thôi, đừng khóc nhé.
Em vẫn lặng im chỉ gật đầu. Tôi bây giờ cũng không giám nói gì nữa chỉ lặng lẽ chở em. Tôi sợ tôi nói gì em lại khóc thì tôi lại đau lòng.
- Em lau nước mắt đi nhé, ở nhà có nhiều nhân viên.
- Vâng, bây giờ công ty bao nhiêu người.
- Hơn 20 người em ạ, nhưng toàn người mới, chỉ còn mấy người cũ là biết em.
- Vâng.
- Về nhà em ở lại chơi rồi ăn trưa xong đi chơi hay đi chơi luôn.
- Thôi em về qua thăm mọi người rồi mình đi luôn anh nhé.
- Em có qua thăm Linh không.
- Tối em về đó. Em hẹn với nó rồi, tối nay em về đó ngủ với nó.
- Ừ em xắp xếp vậy cũng phải.
Về đến nhà tôi giới thiệu em với các nhân viên mới. Ai cũng len lén nhìn em. Còn các nhân viên cũ thì ra tíu tít hỏi thăm chào em. Em vui hẳn lên chào hỏi mọi người. Trung thấy ồn ào cậu chạy xuống.
- Chào người con gái xinh đẹp Hải Phòng.
- Em chào anh.
- Em là ngọn nguồn vui buồn ở công ty này đấy.
Trung đùa và liếc nhìn tôi. Em gượng cười và cũng nhìn tôi.
- Thôi đùa vớ vẩn, em lên rửa mặt đi.
- Vâng, em lên trên nhà.
Em nói với Trung và quay lại gật đầu chào mọi người.
- Em lên đi.
- Nhà của em mà em là chủ nhà ở đây mà làm khách thế. Trung lại nhăn nhở đùa.
Tôi cười và lườm Trung. Mọi người trong cơ quan cùng cười.
- Xếp hôm nay vui thế, cám ơn chị Thủy nhé. Mấy tuần nay ông như bánh mỳ phải nước bọn em sợ lắm.
- Chúng mày vớ vẩn, em đừng nghe chúng nó.
- Xếp cũng có khắc tinh nhỉ.
Tất cả mọi người ồ lên cười. Em mỉm cười và đi lên nhà.
Tôi vui lắm khi nhìn thấy nụ cười của em. Bao lâu rồi nhỉ, hình như lâu lắm rồi mới có một nụ cười nở trên môi em. Mọi người đều cảm thấy sự sung sướng của tôi. Dĩ nhiên người cảm thấy vui hơn cả là Trung. Cậu vỗ vai tôi và nói.
- Vậy là mọi chuyện không có gì rồi. Thôi mọi người đi làm đi
- Ừ, vẫn đúng theo kế hoạch, cả ngày hôm nay tôi không ở nhà. Ông lưu ý mọi việc nhé.
- An tâm cứ đưa Thủy đi đi. Vui nhé.
- Ừ.
Em từ trên nhà đi xuống trông vui vẻ hơn nhiều.
- Anh Trung nói xấu gì em đấy.
- Nào có, em thì anh không biết tìm đâu ra chỗ xấu để nói.
- Này, tán bồ tôi đấy à. Muốn cắt lương không.
- Tôi xin, tôi xin, tôi đi làm đây không dám động vào nhà này.
Em mỉm cười, tôi nhìn em mà thấy vui vui trong lòng. Tôi cảm thấy mình nhẹ nhõm đi hẳn. Tôi không ngờ mọi việc biến đổi nhanh như vậy.
- Em xong chưa đi nhé.
- Vâng, em xong rồi.
- Mọi người ở nhà làm việc nhé. Tối nay đi máu chảy vừa vừa thôi nhé để sang tuần còn làm việc.
- Xếp máu chảy từ bây giờ rồi lại cấm tụi em. Nhân viên tôi trêu.
- Đi em. Tôi cười với bọn nhân viên và ra xe.
Đi trên xe tôi lại thấy lòng mình thơi thới. Vậy là em vui lại rồi. Tình yêu là vậy các bạn ạ. Nếu yêu nhau thật lòng thì mọi thứ qua rất nhanh. Không phải ngẫu nhiên các đôi yêu nhau sâu đậm lại gắn bó với nhau lâu và bền. Các bạn biết tại sao không. Vì nếu người ta yêu nhau thật lòng khi có lỗi lầm gì người ta dễ dàng tha thứ cho nhau. Còn thực sự yêu nhau không nhiều hoặc lấy nhau không vì tình yêu thì mỗi khi có lỗi lầm rất khó tha thứ cho nhau. Nếu nói em có lỗi thì không phải lắm. Chỉ là em có thái độ mà tôi không hiểu được thôi. Thái độ đó của em làm cho tôi đau lòng và cũng qua đó tôi biết rằng tôi yêu em nhiều như thế nào.
- Bây giờ em muốn đi đâu anh đưa em đi.
- Anh không còn giận em nữa chứ. Em không trả lời mà hỏi tôi
- Không, anh không giận em.
- Hôm trước chắc anh giận em lắm.
- Nói không giận là anh nói dối, nhưng anh hết rồi, anh chỉ không hiểu thôi.
- Em cũng không hiểu em nữa.
- Thôi không nói chuyện đó nữa, em nhé.
- Vâng.
- Em … bố mấy nay thế nào.
- Vẫn vậy, chắc khó phục hồi lắm.
- Ừ bệnh này quá quái ác. Em đi làm có vất vả không.
- Bình thường thôi, việc của em cũng nhàn.
- Anh thấy em gầy đi nhiều đấy.
Em không nói mà ngả mình vào tôi. Vẫn không ôm chặt tôi nhưng chỉ cần vậy là đủ rồi.
- Anh … anh đưa em đi Hồ Tây chơi nhé, hôm nay anh dẫn em đi những nơi mình vẫn đi. Em nhớ lắm.
- Ừ, em thích đi đâu anh sẽ chiều.
Em và tôi lại chìm vào im lặng. Tôi thì đang nghĩ tý nữa sẽ nói thế nào với em về việc cưới xin. Tôi muốn nói lắm nhưng không biết bắt đầu từ đâu. Thực sự việc xảy ra trong thời gian qua làm tôi dường như có gì đó ngại ngùng khi nói với em. Nó cứ làm sao, nó làm cho tôi bối rối mà không cất lên lời. Khi ngồi một mình nhớ em tôi tưởng tượng ra nhiều, nghĩ ra nhiều câu nói và tự an ủi mình với câu nói đó. Nhưng bây giờ nó bay đâu hết. Tôi cảm thấy bực với bản thân mình.

Đến Hồ Tây tôi chọn một chỗ nhìn thoáng mà không bị gió. Trời mùa đông Hồ Tây lộng gió nên cũng không nhiều người ra đây ngồi chơi. Chỉ lác đác vài đôi yêu nhau ra đây ngồi nói chuyện.
- Em ngồi đây.
- Vâng.
- Hôm nay lạnh nhỉ.
- Vâng, cũng hơi lạnh. Mình ngồi một lát rồi đi anh nhé.
Em ngồi cạnh tôi mắt nhìn ra xa xăm đượm buồn. Tôi ngồi cạnh và lấy tay choàng qua vai em kéo vai em dựa vào tôi. Tay còn lại tôi tìm đến tay em. Tôi sững người khi tay tôi nắm bàn tay em. Tôi quay em lại và nhìn thẳng vào mắt em. Em không nhìn mà cúi xuống bẽn lẽn, ngại ngùng. Bàn tay thon mềm mại ngày nào bây giờ thô ráp. Nó nói đến sự vất vả thời gian qua em chịu đựng. Thương em quá, thực sự thương em quá. Và tôi bây giờ mới cảm nhận được những khó khăn vô cùng mà người con gái tôi yêu phải trải qua. Ôm chặt em vào lòng và em dường như hiểu tôi cảm nhận được điều gì rồi.
- Em … em .. em vất vả quá. Anh xin lỗi …. anh không biết được hết những vất vả của em trong thời gian qua.
Em tựa đầu vào vai tôi và hình như em khóc. Tôi cảm nhận thấy em đang nấc nhẹ khi nghe tôi nói. Dường như bảo tủi hờn đang tuôn trào ra nhưng nó ra từ từ vì em cố nén nó lại. Thời gian qua bao biến cố đã làm em mạnh mẽ hẳn ra. Em không còn ủy mị nữa em cố gắng kìm nén những nỗi đau, nỗi vất vả chứ không như ngày xưa sẵn sàng rơi lệ mỗi khi gặp khó khăn. Thực sự em thay đổi nhiều. Càng ôm chặt em lại tôi càng thấy mình quả thực không hiểu hết em.
- Anh xin lỗi, anh biết anh đã không hiểu hết em. Đừng khóc nữa nhé … anh thương em, thương em nhiều lắm.
Em vẫn im lặng vẫn khóc và dường như mềm đi trong tay tôi. Thực sự thì em vẫn là phụ nữ vẫn mềm yếu chỉ cố gắng mạnh mẽ thôi.
- Thời gian qua em vất vả quá mà anh còn giận với dỗi, anh xin lỗi.
- Anh … anh … đừng nói nữa … em mới là người phải xin lỗi anh.
- Không …em
- Em …. Xin …. Lỗi … em làm anh đau khổ.
- Không anh mới là người sai, anh biết anh sai rồi.
- Em cũng không hiểu sao em lại thế anh ơi em mệt mỏi lắm rồi.
Tôi ôm chặt em vào trong lòng và để mặc cho em khóc. Bởi lúc này em khóc em sẽ vơi nhẹ đi trong lòng. Tôi cứ ôm em thế, ôm mãi không thôi.
- Anh … anh ôm em chặt quá.
- Ờ ..ờ anh xin lỗi.
- Thôi mình đi chơi tiếp đi anh nhé. Ngồi đây em thấy lạnh rồi.
Lúc này em mới nhìn vào mắt tôi. Và em thấy đôi mắt tôi đã đỏ hoe. Không muốn em nhìn tôi nữa, tôi lại ôm chặt em vào lòng.
- Em … cho anh được yêu em, được cùng với em chia sẻ nhé. Anh không thể chịu được khi thấy em vất vả như vậy.
Và em thực sự đã khóc. Em khóc thành tiếng, thực sự lúc này không thể làm gì khác ngoài khóc cả. Em đã đúng là em, người con gái yếu đuối mà tôi yêu. Thương em tôi cũng hai mặt lệ nhoà. Cả hai ôm nhau và khóc.
- Anh ơi …. sao mọi chuyện lại vậy. Em khổ lắm anh ơi. Em yêu anh yêu anh nhiều lắm. Anh ơi em khổ lắm.
- Em … anh biết anh cũng đau đớn như em… thôi có lẽ số trời nó vậy. Đừng như vậy nữa em nhé. Mình sẽ vượt qua.
- Em … không biết làm gì bây giờ, mấy hôm nay em nhớ anh lắm. Em …
- Anh cũng vậy, anh nhớ em.
Cả hai ôm nhau như không muốn rời nhau ra. Tôi thực sự cảm thấy nhẹ lòng khi em nói với tôi về những nhớ nhung của em. Thực ra em cũng chỉ là một người phụ nữ bình thường như bao người phụ nữ khác. Em dù cố mạnh mẽ rất mạnh mẽ nhưng vẫn không chống lại được những gì con tim mách bảo. Em yêu tôi, em rất yêu tôi. Trong muôn vàn khó khăn đang đến với em thì niềm an ủi em lúc này duy nhất là tình yêu mà em đang có với tôi. Em mạnh mẽ cũng vì tình yêu đó. Em đang làm những việc để bảo vệ tình yêu của mình. Nếu tiếp tục nhận sự giúp đỡ của tôi, tiếp tục làm ảnh hưởng đến công việc của tôi thì em biết càng khó để bảo vệ tình yêu này. Em muốn cùng tôi đi đến cuối con đường nhưng theo cách đang diễn ra, em yêu đuối chấp nhận theo cách đó chỉ làm cho con đường em đến với tôi gập ghềnh hơn. Còn nếu bây giờ em đồng ý cưới tôi, em biết sẽ được ngay. Em biết bố mẹ tôi dĩ nhiên không thích lắm nhưng quý em và đặc biết chiều tôi, bố mẹ tôi sẽ đồng ý nếu tôi quyết tâm. Em biết điều đó qua thời gian tiếp xúc với bố mẹ tôi nhưng em không thể làm thế. Yêu tôi đã lâu em quá hiểu tôi. Tôi chỉ học giỏi thôi chứ vẫn là chàng trai tuổi đôi mươi chưa hiểu hết việc đời. Tôi đâu biết rằng khi cưới tôi đúng em, bố em, bé Thu sẽ lên ở với tôi, trước mắt tôi sẽ đỡ đần cho em, em đỡ vất vả hơn và có thể bố em sẽ khỏe ra đấy. Nhưng tôi đâu biết rằng cưới tôi em lập tức trở thành vợ và con dâu trong gia đình tôi. Dĩ nhiên em phải làm tròn hai việc này. Rồi chả nhẽ em không sinh con, em phải sinh con cho tôi và em lại thêm việc làm mẹ nữa. Vậy thì làm sao mà chăm được ông, được bé Thu mà anh chị em ngày trở về còn quá dài. Em sợ viễn cảnh đó, em sợ rằng mình không thể làm tốt được mọi việc và em sợ tình yêu tôi đang dành cho em sẽ bị những khó khăn vất vả lấy mất. Đó chính là những gì em đang nghĩ trong đầu mình. Tôi không hiểu, thực sự tôi chỉ biết dành trọn tình yêu theo kiểu của tôi mà tôi không suy nghĩ sâu xa. Tôi chỉ biết được điều này khi mọi sự đã rồi và đến bây giờ nghĩ lại tôi mới thấy ân hận vô cùng.
- Anh … thôi mình đi chơi chỗ khác đi.
- Ừ, gặp nhau mà toàn nước mắt thế này. Thôi em nhé, muốn em vui mà cứ nói chuyện không vui.
- Hì hì em vui rồi đây này.
- Em vui giả vờ.
- Không, em vui lắm, gặp anh anh không giận em là em vui rồi.
- Bây giờ đưa em đi mua cho em mấy bộ quần áo nhé, anh thấy dạo này hết quần áo đẹp rồi.
- Thật không.
- Sao lại không thật, đi nhé em thích đi mua ở đâu.
- Lên Trần Phú nhé.
- Ừ nhưng em sao chỉ thích quần áo ở đó vậy.
- Kệ em, em chỉ thích quần áo ở đó.
- Ừ vậy anh chiều em.
- Đi đi anh.
Thế rồi em lấy lại được tiếng cười và những cái ôm xiết chặt tôi.
Một ngày vui, một ngày rất vui của tôi. Bao nhiêu kỷ niệm ùa về với hai đứa. Tôi đưa em đi từng nơi từng nơi mà hai đứa đã bên nhau. Tôi hứng khởi khoa chân múa tay suốt. Còn em chỉ mỉm cười nhìn tôi. Em như một làn gió nhẹ thổi vào tôi, lấy đi khỏi tôi bao ưu phiền của những ngày qua. Và rồi trong khung cảnh yên tĩnh của công viên Bách Thảo tôi và em lại có với nhau một nụ hôn ngọt ngào. Tôi nhìn em và đặt vào môi em một nụ hôn nhẹ. Như nụ hôn của ngày đầu mới yêu tôi sao thấy nó ngọt ngào đến thế. Nụ hôn nhẹ đó là khởi đầu của một nụ hôn say mê hơn, dài hơn và ngọt ngào hơn. Quên hết mọi thứ, không còn biết ai bên cạnh và cũng quên luôn cả khung cảnh êm đềm, tôi chỉ biết ôm và hôn em. Em đáp lại đầy say mê và mạnh mẽ. Hình như mọi chuyện vừa xảy ra trong thời gian qua biến đi đâu mất, chỉ còn lại trong tôi và em một tình yêu mạnh mẽ như thủa nào.
- Em biết không anh mong chúng ta mãi như thế này.
- Ừm.
- Em thấy có thích không.
- Có …
- Em có yêu anh không.
- Có …
- Mình cưới nhau em nhé.
Em lặng im không nói. Em nép chặt vào tôi không trả lời. Tôi chỉ biết ôm em và nghĩ ngợi lung tung. Nhưng tôi không thúc ép em trả lời câu hỏi này của tôi.
- Anh.
- Anh đang nghe em.
- Thực sự anh muốn cưới lúc này à.
- Ừ, anh rất muốn, chỉ cần em đồng ý thì anh sẽ làm ngay. Anh sẽ bỏ lại mọi việc để chuẩn bị cưới em.
- Bố mẹ không đồng ý thì sao.
- Anh không nghĩ thế, có thể hơi gấp một chút nhưng bố mẹ sẽ đồng ý.
- Vậy …
- Vậy còn vấn đề gì.
- Em ….
Em ngừng một lúc và nhìn tôi. Tôi nhìn em hơi ngạc nhiên và chơ câu nói của em.
- Em … chưa muốn thì sao.
- Sao vậy, cưới nhau thì anh có thể đàng hoàng chăm em và mọi người. Em sẽ ở cạnh anh, bên anh và đỡ vất vả hơn nhiều.
- Em … em … biết việc đó. Nhưng … anh nghĩ kỹ đi, hình như anh vẫn chưa nghĩ kỹ việc này.
- Anh nghĩ kỹ rồi, chỉ có vậy là tốt nhất em ạ.
Ngừng một lúc tôi quay hỏi em.
- Hình như em vẫn chưa tin anh, chưa tin vào tình yêu của anh phải không.
Em không trả lời mà chỉ lắc đầu.
- Vậy anh không hiểu được chuyện này.
- Anh em biết anh muốn gì rồi. Em sẽ suy nghĩ kỹ chuyện này.
- Nếu chưa cưới được em có thể nhận sự giúp đỡ của anh được không. Anh thấy anh như bị bỏ rơi khi em cứ như thế. Anh buồn lắm.
- Anh có yêu em không.
- Sao em lại hỏi vậy, dĩ nhiên là anh yêu em mà.
- Vậy đừng đặt vấn đề này nữa. Nếu yêu em muốn cưới em thì hãy để em tự lực mọi chuyện. Anh giúp em chỉ là được lúc này, về lâu dài thì chỉ khổ em nếu ta là vợ chồng. Anh chả hiểu gì cả.
- Em sợ mọi người nói à.
- Em không sợ mọi người nói, mà việc đó không được thế thôi. Anh cứ nghĩ kỹ đi, sao mọi việc anh thông minh mà mấy việc này anh cứ làm sao, anh chả hiểu gì cả.
- Anh nghĩ đơn giản là anh yêu em, anh thấy em vất vả nên anh đỡ cho em. Có sao đâu.
- Anh lúc nào chỉ đơn giản thế, mọi người không đơn giản thế đâu anh. Nếu em làm vợ anh, trong tình cảnh như thế này, mà em lại nhận sự giúp đỡ của anh thì sau này em dám nhìn mặt ai, em sống như thế nào. Có thế mà cũng không hiểu. Em cố một thời gian nhưng sau này mọi việc sẽ thuận lợi. Còn bây giờ em nhàn một chút sau này em sẽ rất khổ tâm khi mọi người nói đấy. Anh đã hiểu chưa.
- Thế chả nhé em khổ anh không giúp được gì cho em.
- Anh không giúp gì cho em mới là giúp em hiểu chưa. Ghét thế không biết, nói mãi mà vẫn không hiểu.
- Vậy năm nay không cưới được thì phải sang năm sau nữa mới cưới được. Cả năm dài đằng đẵng anh lo em quá vất vả.
- Anh nếu mình thực sự đủ điều kiện cưới được nhau, thì năm sau kim lâu em đồng ý anh có cưới em không.
- Có anh đồng ý ngay.
- Vậy thì làm sao anh phải lo lắng, đó chỉ là quan niệm thôi mà. Còn vấn đề là mình có đủ điều kiện cưới nhau không thôi. Anh chờ em anh nhé, nếu đủ điều kiện thì em nghĩ chỉ mấy tháng nữa mình có thể cưới được nhau. Còn không sẽ lâu đấy anh ạ.
- Em cứ nói đến điều kiện, anh chả hiểu điều kiện là thế nào.
- Anh không là em làm sao anh hiểu được. Anh cứ biết thế nhé.
- Sao lại lắm chuyện thế nhỉ, đơn giản ngày mai mình đi đăng ký kết hôn rồi sau đó cưới là xong, anh lớn rồi, em cũng thế sao mà cứ lằng nhằng anh thật sự chả hiểu gì.
- Anh, em làm gì cũng có lý do của em cả. Anh yêu em hãy chờ em nhé. Việc này em không thể nói với anh được. Mình bây giờ chỉ có đợi thôi anh nhé. Còn em lúc nào cũng muốn ở bên anh anh hiểu không.
- Ừ, anh biết nhưng anh không hiểu.
- Trong thời gian này cũng ít xuống em thôi nhé.
- Lại còn thế nữa. Anh chả hiểu gì cả.
- Anh ít xuống thôi nếu anh muốn cưới em.
- Vậy còn điện thoại.
- Cũng ít thôi nhé.
Tôi đần thối ra chả hiểu gì cả. Thực sự mọi việc tôi khá nhanh nhưng trong chuyện này tôi như thằng ngố. Mọi thứ em nói đều bất bình thường yêu nhau lại không gặp nhau, ít điện thoại cho nhau. Chả hiểu sao cả, tôi cứ ngồi thẫn thờ nghĩ ngợi lung tung.
- Anh … anh … này, này nghĩ gì mà ngố ra thế.
- Ừ, anh đang nghĩ chuyện của mình.
- Thôi không nghĩ nữa nhé, mình về thôi lạnh rồi em đói rối. Đưa em đi ăn đi rồi về nhà Linh.
- Ừ, mình về.
Tôi đưa em đi ăn tối sau đó về nhà trọ xưa. Chỉ có Linh ở nhà, hai em em đi đâu mất rồi. Linh và em ngồi nói chuyện với nhau một lúc rồi Linh cũng đi và để lại nhà cho em và tôi đêm nay. Thực ra mọi việc Linh xắp đặt toàn bộ. Linh muốn tôi và em có một đêm bên nhau để xua đi mọi hiểu lầm và trở lại như xưa. Em đẩy hai đứa em đi và bây giờ em cũng đi nốt. Tôi hiểu, em hiểu hai đứa nhìn nhau thẹn thùng. Còn Linh chỉ mỉm cười rời nhà.
Bên nhau với những kỷ niệm ngày nào, tôi và em tâm tình thủ thỉ. Cứ mỗi lần tôi nói về những dự định tương lai em lại lặng im và trầm tư suy nghĩ. Tôi cảm nhận điều này nhưng vẫn cố thổi vào em một hoài bão. Tôi và em lại nói về công việc của mình. Tôi thao thao về công trình tôi làm, về những nơi tôi tới. Tôi cứ kể cho em và em lặng im nghe tôi nói. Tôi nói không biết bao lâu thì nhìn xuống em đã ngủ ngon lành trong tay tôi từ lúc nào. Em mệt mỏi, chắc chắn là vậy rồi. Bây giờ tôi mới thấy hết được sự mệt mỏi của em. Dường như mọi thứ đang là quá sức với em lấy đi của em nhí nhảnh tuổi trẻ, ước mơ và hoài bão ngày nào. Em bây giờ là trụ cột của gia đình mình với bao gánh nặng trên vai. Chắc trong thời gian qua em chưa bao giờ được một đêm yên giấc. Tội nghiệp em quá. Tôi nhìn em không chớp mắt. Tay tôi vuốt những lọn tóc trên mặt em để được nhìn rõ em hơn. Lúc này, hơn lúc nào hết tôi thấy thương em vô cùng. Nghĩ về em, tôi lại thấy hình như những người con gái tôi yêu toàn gặp phải không may trong cuộc sống. Chị thì cuộc sống vật chất không sao nhưng tinh thần quá khổ. Còn em cả tinh thần đã khổ vật chất còn khổ hơn. Mọi thứ như mơ, bỗng thành cơn ác mộng. Nó đến như một cơn bão cuốn mọi ước mơ hoài bão của em. Để giờ đây mỗi khi bên tôi em chỉ còn nước mắt và thở than. Tôi không thể tưởng tượng nổi hơn 1 năm ngắn ngủi trôi qua mà mọi thứ thay đổi đến 180o. Em của tôi không còn vui tươi như ngày nào sự vất vả hằn lên trong mắt, trên trán, tóc và đôi bàn tay em.
Mở mắt tỉnh dậy tôi giật mình khi trời đã sáng. Mặt trời đã lên cao anh sáng chiếu tràn ngập trong phòng. Em đang ngồi cạnh giường nhìn tôi. Một nụ cười nở trên môi em.
- Chết, anh ngủ quên mất mấy giờ rồi em.
- Tối qua anh thức khuya quá mà, gần 8h rồi.
Tôi xoa mặt ngồi dậy và nhìn em.
- Em dậy lâu chưa.
- Em dây lúc 7 giờ kém.
- Sao không gọi anh dậy.
- Em thấy anh ngủ ngon, em cũng muốn nhìn anh ngủ. Em mỉm cười.
- Em tối qua ngủ ngon chứ.
- Vâng, lâu lắm rồi em mới có một giấc ngủ ngon như vậy.
- Ừ anh thấy em ngủ thiếp đi.
- Vâng, em cũng mệt đi cả ngày nên mệt quá. Anh dậy đi Linh chuẩn bị đến rồi trả nhà nó anh đưa em ra bến xe em còn về.
- Sao vội vậy, để chiều được không.
- Thôi anh ạ, gửi bố cho chú Hoan em cũng ngại lắm. Hôm qua đi chơi với anh cả ngày rồi, em thấy vui lắm rồi. Em phải về anh ạ.
- Đến chiều hãy về, chiều anh chở em về được không.
- Thôi dậy đi đánh răng rửa mặt đi, rồi còn đưa em đi ăn sáng mau lên. Thôi không nói nữa em phải về anh nhé. Em cũng muốn lắm, em muốn ở luôn trên này với anh cơ nhưng em phải về. Đừng ép em nhé.
- Ừ, vậy tuần sau anh về nhé.
- Thôi chưa bàn vội, anh dậy đi nhanh lên Linh về nó cười cho.
Tôi uể oải dậy đi đánh răng rửa mặt. Tôi cảm thấy hụt hẫng khi em đòi về. Hôm qua ngồi nghĩ tôi muốn sáng nay đưa em đi chơi nhiều chỗ nữa, thăm thú thêm bạn bè rồi chiều tôi đưa em về luôn. Thế nhưng bây giờ em đòi về trong tôi cảm thấy có gì như bị đánh mất.
Ra khỏi phòng tắm, quần áo chỉnh tề đang định nói chuyện với em thêm về dự định tương lai thì đã thấy Linh ngồi đó rồi.
- Thế nào ông anh, mọi chuyện lại như xưa rồi chứ.
Tôi chỉ cười nhìn em. Em cũng vậy chỉ cười không nói.
- Nhìn là biết rồi, thôi hai người nếu không có chuyện gì thì đừng làm phiền tôi nữa nhé.
- Thế còn việc cưới xin của em thế nào rồi.
- Hoãn rồi, em thấy gấp gáp làm sao nên đã quyết định cuối sang năm.
- Hai gia đình có đồng ý không.
- Vâng, cùng quan điểm.
- Linh này, bây giờ tao về đây, cảm ơn mày nhé. Em nói.
- Ừ, hai người vui là được rồi. Thôi hai người đi đi, tôi lấy chìa khóa xong về cơ quan luôn đây. Cuối năm bận tối mắt tối mũi. Mà mình vừa làm ở đó toàn bị bắt nạt tức thế.
- Có người bắt nạt được em cơ à. Chắc phải loại không vừa nhỉ.
Linh lườm tôi không nói, còn em líu ríu túi xách để ra về. Tôi đi theo sau cảm thấy buồn buồn. Tôi nghĩ lên xe rồi tôi sẽ nói chuyện với em từ từ xem sao. Chia tay Linh em và tôi đi ăn sáng. Quán cũng đông nên cả hai ăn ào rồi đứng dậy ra về. Lên xe đi một đoạn tôi nói luôn với em.
- Em, anh định lần này về để thuyết phục em cưới. Hôm qua nghĩ định nói nhưng em ngủ mất. Bây giờ em chuẩn bị về rồi anh muốn mình ngồi đâu uống nước để nói nghiêm túc về vụ này. Anh thực sự lo lắm.
- Không cần đâu anh, em cũng như anh mong từng ngày đến ngày đó. Nhưng bây giờ thì chưa được, em đã nói rồi. Anh chờ thêm thời gian nữa nhé, đừng đặt vấn đề cưới với em nữa trong thời gian này. Anh có tin em không.
- Anh … anh vẫn tin em, nhưng anh không thể hiểu.
- Anh có yêu em không. Em hỏi một câu rất dứt khoát.
- Có, cái này sao em phải hỏi.
- Vậy thì nghe em lần này đi, đừng ép em. Em có lý do của em.
- Vậy tùy em, nhưng anh nói trước em phải trả lời anh trước tết. Không sang năm anh sẽ bằng mọi giá bắt em cưới anh, không thể để em khổ mãi được.
Em không nói mà ôm dựa vào lưng tôi. Em ôm chặt tôi, cái ôm siết chặt nhất từ xưa đến nay. Tôi cảm nhận thế. Em và tôi đi trong im lặng. Dường như hai người bây giờ chìm vào suy nghĩ. Tôi thì chỉ muốn nhảy vào trong tâm hồn của em để biết em bây giờ nghĩ gì. Nhưng em dường như khóa chặt không cho tôi biết. Tôi cứ miên man nghĩ mãi, nghĩ mà mọi thứ cứ loạn lên không có gì logic cả.
- Anh, rẽ thôi định đi đâu vậy.
- Ờ anh mải nghĩ quá.
- Lần sau đừng vậy khi đi xe nguy hiểm lắm.
Tôi chỉ cười trừ mà không nói. Đến bến xe tôi gửi xe và đi mua vé cho em. Còn 20’ nữa xe mới rời bến. Hai đứa đứng bên nhau nhìn nhau quyến luyến. Chả biết nói gì lúc này. Thực sự tôi cảm thấy như mất mất cái gì. Lần đầu tiên xa em tôi cảm thấy trống trải như thế.
Bây giờ mỗi khi nhìn trên phim hay ti vi có cảnh chia ly tôi luôn nhớ về giây phút ấy. Tôi không ngờ trong đời mình lại có được một cảm giác chia ly như trong phim như thế. Mặc dù không có cảnh ôm nhau, hôn nhau thắm thiết như trong các bộ phim tình cảm nhưng cầm tay nhau không muốn rời ra là hình ảnh in đậm trong tôi bao năm. Em và tôi cầm tay nhau nhìn nhau mà không muốn rời xa. Ngồi trên xe mà hai mắt vẫ không rời nhau. Tôi nhìn theo xe dần chuyển bánh rời khỏi bến xe tôi chạy theo, tôi như muốn trèo lên xe và đi cùng em. Chiếc xe tăng tốc độ rời bến bỏ lại sau lưng đám bụi và khói đen, chiếc xe đã mang em đi, tôi nhìn theo mãi đến khi chiếc xe khuất nơi cuối đường. Em đã về thật rồi, tôi trống trải biết bao.
Bài hát: Bình Yên Nhé – Cao Thái Sơn
http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=6TxfO4f7et

Chiều nay trên phố mưa bay
Có một người tiễn đưa một người
Nhìn nhau biết nói chi đây
Hai hàng mi chứa chan lệ cay
Hàng cây như cũng như lao xao
Mưa ướt nhẹ tóc em ngọt ngào
Bàn tay không muốn buông lơi
Ôm chặt anh nhé em người ơi
Đoạn đường thật ngắn em ơi
Anh muốn ôm em thêm lần cuối
và rồi em sẽ ra đi
Mình anh em đơn lẻ loi
Một nụ hôn cuối ta trao
Em hãy nhớ những gì mình có
Đừng quên anh nhé em ơi
Phương trời xa em bình yên nhé

Tết về, mọi thứ năm nay với tôi khá ổn nhưng chuyện tình cảm tôi thấy em đơn lạnh lẽo. Không như năm trước, năm nay tôi phải ở lại Hà Nội muộn để đi Tết các công ty đối tác, một số lãnh đạo để quan hệ cho công việc sang năm của công ty. Tận sáng sớm 29 âm lịch tôi mới lên xe về Hải Phòng thăm em được. Thuê một chiếc xe ô tô, tôi dự định về thăm em, thăm ông sau đó buổi chiều tôi sẽ về quê luôn. Tối hôm qua tôi đã đi cả tối mua quà cho em, tôi rất vui chuẩn bị gặp em rồi. Gần 10h mới về đến nơi, đường xà mỗi dịp Tết bao giờ cũng đông xe không đi nhanh được. Về đến nơi em đi làm chưa về, tôi thăm ông, thăm chú Hoan tặng quà Tết mọi người. Gần 4 tháng chưa gặp ông, tôi thấy ông yêu hơn thì phải. Ông gầy hơn vẫn như thế không nói được chỉ có vẫy vẫy tay hay gật đầu khi nghe tôi hỏi chuyện. Nắm chặt tay tôi, ông lại khóc khi tôi nói chuyện với ông. Tôi cứ nghĩ ông mừng khi thấy tôi về ông khóc. Gần 11h mới thấy em về. Nhìn thấy tôi em mừng mừng tủi tủi.
- Anh về lúc mấy giờ.
- Hơn 10h anh mới đến nhà, hôm đường đông không đi nhanh được.
- Anh đi ô tô về à.
- Ừ, anh thuê xe để về, rồi chiều về Ninh Bình luôn. Đi xe máy nguy hiểm lắm.
- Vâng, Tết rồi cẩn thận không mất tết.
- Em vào đây anh có quà cho em này.
Em nhìn tôi và theo tôi vào nhà. Tôi lấy quà ra tặng em. Cũng chả có gì có bộ quần áo mới để em mặc Tết. Em nhận và lấy cớ thử để chạy nhanh vào phòng trong. Hình như em lại khóc vì cảm động. Thương em thế không biết. Từ ngày xảy ra việc đến giờ khóc suốt. Cứ cố mạnh mẽ nhưng thực ra yếu đuối lắm, mau nước mắt lắm. Phải một lúc lâu sau em mới ra khỏi phòng, vẫn bộ quần áo cũ.
- Em thử rồi đẹp lắm anh ạ.
- Sao không ra đây anh xem.
- Thôi em thử nhanh để còn ra nấu nướng ăn trưa.
- Chiều em có phải đi làm không.
- Dạ có đi tổng kết cuối năm. Mai em mới được nghỉ. Anh ở đây em đi nấu ăn nhé. Em nấu nhanh thôi chỉ đặt nồi cơm với luộc rau. Hôm nay có cân giò em mua gần cơ quan anh ăn thử xem có ngon không nhé.
- Ừ ăn thế nào cũng được. Em có cần anh giúp gì không.
- Không, anh cứ ngồi chơi để em lo.
- Ừ vậy để anh ra ngoài gọi anh lái xe vào nhà uống nước.
Tôi ra ngoài gọi anh lái xe vào uống nước. Biết tôi sẽ ở lại đây lâu để ăn cơm anh lái xe xin phép 12h quay lại. Anh qua nhà bà con cách đó mấy km chúc Tết. Tôi thấy cũng phải không ép và để anh đi. Lại lặng lẽ vào nhà, hút thuốc và nhìn em nấu ăn. Thỉnh thoảng em ngước lên nhìn tôi cười nhẹ rồi làm tiếp. Nó vẫn cứ có một khoảng cách làm sao. Không như ngày nào, bây giờ tôi rõ ràng cảm thấy thế. Nhưng không nói, tôi chỉ nghĩ ngợi thôi. Tôi muốn ôm em hôn em một cái nhưng dường như không được. Xong việc đặt cơm, luộc rau thì em lại khuấy lại cháo cho ông. Được cháo, em lại vào đút cho ông ăn. Em gần như không có thời gian cho tôi. Tay chân của em liên tục làm việc. Tôi giúp em sắp mâm bát. Chỉ có 2 đứa nên chả có gì. Gần nửa tiếng cho ông ăn xong, uống nước em mới ra ngồi ăn với tôi.
- Hôm nào mọi việc của em cũng thế này à.
- Vâng, em quen rồi.
- Hay ra Tết thuê thêm người phụ em chứ không em vất vả quá.
- Em quen rồi, nhà cũng ít người cần gì anh. Tối thì thêm việc cho bé Thu ăn rồi nghỉ thôi.
- Lâu nay có tin tức gì của anh Thắng chị Hằng không em.
- Em không đi thăm được toàn phải nhờ chú Hoan hoặc gửi quà lên cho anh chị. Nghe nói gầy đi nhiều, biết bố bị vậy khóc ân hận lắm. Em chỉ biết có thế thôi anh ạ.
- Thế em đã suy nghĩ về việc cưới xin của mình chưa.
- Anh về anh xem bây giờ cưới làm sao được hả anh. Đợi em anh nhé, nếu không được thì anh cứ đi lấy vợ đi mặc kệ em.
Em nói nhát gừng mà gần khóc. Em bỏ bát xuống quay ra ngoài tay hứng miệng bởi em sợ bật ra tiếng khóc. Tôi bỏ bát xuống sang ngồi cạnh em, ôm vai em tôi nhỏ nhẹ.
- Thôi em đừng xúc động nữa, anh chỉ muốn hỏi điều đó thôi chứ anh có giục gì đâu. Anh thấy em vất vả muốn chia sẻ với em thôi. Anh đợi, anh đợi đừng nói thế nữa nhé.
Em không trả lời chỉ gật đầu. Một lúc sau em mới nói được.
- Anh … ăn … cơm đi
- Ừ.
Tôi lặng lẽ về chỗ ăn cơm. Bữa cơm chìm trong im lặng. Tôi nghĩ em phải vui lắm khi tôi về, nhưng không lại buồn, buồn vô hạn. Cả hai đều gượng ăn cho nhanh để còn dọn.
Đến 1 rưỡi chiều em phải đi làm, cả hai chia tay nhau trong lặng lẽ. Em gửi tôi cân giò về biếu bố mẹ. Tôi muốn ôm em rồi chia tay mà dường như em tránh. Cũng chả biết làm sao chào mọi người rồi tôi lên xe trở về quê. Lòng lại buồn mênh mang. Vậy là gặp được em rồi nhưng mọi chuyện vẫn như cũ vẫn dậm chân tại chổ. Chỉ có cái hẹn sau Tết sang bên em chơi là em gật đầu, chuyện cưới xin em vẫn chưa đồng ý. Tôi cũng không làm gì nữa ngoài chờ đợi.
Tết qua nhanh chóng, quay lại thăm em rồi lên Hà Nội về với công việc thường nhật của mình. Mọi việc cứ êm đềm diễn ra, còn tôi cảm thấy tình cảm em dành cho tôi cứ làm sao, nhạt dần, nhạt dần. Em rất ít gọi cho tôi mà nhiều khi gọi lấy lệ. Không còn những lời nói nồng nàn yêu nhau, chỉ hỏi thăm qua loa rồi thôi.

Bốn tháng sau tết, tôi nhớ như in đó là ngày 26 tháng 4 định mệnh. Tôi và Trung đang làm thanh toán trên Lào Cai. Gần 2 tuần nay tôi cùng chủ đầu tư vào trong công trường nghiệm thu trên thực địa. Tôi mới ra thị xã Lào Cai ngày hôm qua. Mọi việc đã xong chỉ chờ ký cẩm nữa là tôi được thanh toán. Gần 30 tháng 4 và 1 tháng 5 nên công ty cần tiền, tôi và Trung phải đích thân lên đây làm việc mang theo cả dấu má để làm thủ tục cho nhanh cho tiện. Khoảng hơn 2h chiều tôi nhận được cuộc điện thoại của Linh.
- Anh Q ơi anh đã biết gì chưa. Giọng Linh hốt hoảng.
- Có việc gì vậy em.
- Con Thủy vừa mới gọi cho em, chiều nay nó ăn hỏi mai cưới luôn anh ạ. Em không hiểu gì cả, em gọi cho con Nguyệt thì nó cũng bất ngờ. Anh đang ở đâu mình gặp nhau rồi về luôn quê xem sao.
- Anh không ở Hà Nội, anh đang ở Lào Cai, nhưng mà em vừa nói cái gì. Thủy đi lấy chồng á. Em đang đùa anh có phải không.
- Không em không đùa, em gọi điện cho người ở quê mọi người xác nhận rồi. Anh liên lạc với Thủy đi xem sao.
Tôi chết đứng người khi nghe Linh gọi điện. Mọi thứ tối sầm trong mắt tôi, tai tôi ù đặc, tôi ngồi bệt xuống ghế thất thần. Mặt tôi cắt không còn giọt máu. Trung lay một lúc tôi mới hoàn hồn. Điều đầu tiên là tôi rút điện thoại gọi cho em nhưng không liên lạc được. Tôi lại gọi điện về nhà chú Hoan thì gặp một đứa bé nói mãi mà nó không hiểu. Bực quá tôi đập vỡ cả điện thoại của mình. Rồi lại nhawtsk sim lên lấy điện thoại của Trung dùng tạm. Tôi bàn qua với trung vài việc, làm giấy ủy quyền cho Trung ở lại ký cẩm giấy tờ còn tôi vội và ra tàu mua vé về sớm.
Tàu về đến Hà Nội đã hơn 6h sáng. Tôi vội vàng về nhà thay quần áo, vệ sinh cá nhân rồi gọi thằng em dậy đưa tôi sang bến xe về quê em. Chiếc xe như trêu ngươi tôi, cứ tý lại dừng trả khách đón khách mãi đến gần 11h sáng tôi mới về đến nhà em. Đứng trên đê nhìn xuống tôi nhìn thấy rạp cưới nhỏ trước sân, nhà vắng hoe chỉ còn vài bà già đang dọn dẹp và Linh đang ngồi bên chiếc bàn cạnh cổng khóc như mưa. Nhìn cảnh đó tôi ngồi thụp xuống đê người như không còn sức gì nữa. Một cảm giác uất nghẹn trong tôi. Tôi thấy tê tái cõi lòng. Không còn là chàng sinh viên ngày nào đứng nhìn trộm đám cưới của chị. Bây giờ tôi đã là người lớn hơn nhiều, tôi không còn khóc được nữa. Tôi chỉ thấy mình như chết đi, cõi lòng tê tái. Nhìn vào nhà em mà tôi thấy như đang trải qua một cơn ác mộng. Nhưng nó là sự thật, sự thật hiện ra trong mắt tôi là em đã đi lấy chồng. Câu hỏi tại sao vậy cứ hiện lên trong tôi. Không thể hiểu nổi nữa. Tôi cứ ngồi đó, ngồi đó nhìn mà bất lực. Em không có một lời chia tay, không một lời giải thích. Em cứ từ từ rời xa tôi và đến hôm nay em rời xa tôi thật. Tại sao, tại sao vậy. Tôi như muốn phát điên lên. Tôi làm sai điều gì, tại sao em lại làm thế với tôi. Chỉ cần một lời giải thích dù đớn đau đến đâu tôi cũng chấp nhận. Thực sự từ xưa đến nay tôi chưa hận ai cả, bây giờ tôi thực sự hận em. Tôi cảm thấy sự bội bạc quá lớn ở em. Và tôi cười, tiếng cười của anh khóa hỏng thi của chàng trai có người yêu đi lấy chồng. Cười chua chát, cười đau đớn thà khóc còn hơn khi phải cười như thế. Và rồi Linh cũng phát hiện ra tôi. Em tất tả vừa chạy vừa khóc lên với tôi. Em ngồi sụp cạnh tôi gục đầu vào vai tôi khóc thành tiếng. Em khóc khóc rất to. Vừa khóc em vừa nghẹn ngào nói rất nhiều mà tôi không nghe thấy gì cả. Tôi thì ngồi im như vậy, chết lặng như vậy.
- Anh … con Thủy nó bị điên mất rồi.
Tôi vẫn im lìm.
- Con Thủy sao lại làm vậy.
Tôi vẫn ngồi im
- Sao anh không nói gì cả, anh không làm gì cả, anh lại để mọi chuyện thành thế này. Anh chỉ biết công việc và công việc. Gọi anh lúc nào đang làm việc.
Tôi ngồi im Linh đấm thùm thụp vào vai tôi. Linh là bạn em và tôi. Linh biết hết mọi thứ đã trải qua của hai người. Em khóc và xót xa cho một tình yêu bị bức chết, em đau đớn như việc này của chính bản thân em. Cuối cùng em lục túi đưa cho tôi một bức thư.
- Đây con điên nó gửi cho anh bức thư, nó bảo lên Hà Nội gặp anh thì đưa cho anh. Con điên nó bảo … hu hu .. con điên … con điên.
Tôi nhận bức thư từ tay Linh và tôi đọc.

Gửi anh !
Đọc bức thư này của em chắc là anh đã biết em đi lấy chồng. Đó là quyết định của em, và em biết người đau nhất là anh. Anh cứ giận, cứ trách em cứ thù ghét em. Tất cả em chấp nhận, bởi em đã phản bội anh mà. Em chỉ biết một điều là em phải đi lấy chồng, em cần kết thúc mọi chuyện, dù đớn đau nhưng vẫn phải làm. Không thể kéo dài mãi việc này được nữa em cần phải quyết định. Em biết anh sẽ đợi em đợi em, nhưng em không được phép cứ lạm dụng tình yêu của anh mãi được. Em cưới anh Thịnh là sự lựa chọn của em.
Anh ạ, Em đã nói tất cả cho anh Thịnh biết về chúng ta. Anh cũng nhiều tuổi rồi, bố mẹ mất sớm nên anh chấp nhận tất cả những điều kiện của em. Anh chấp nhận về đây cùng em chăm sóc bố và bé Thu, anh chấp nhận quá khứ của em. Anh là người hiền lành tốt bụng và thực sự yêu em. Em nói vậy để anh an tâm em đã cố gắng chọn một người chồng tốt nhất cho hoàn cảnh của em bây giờ. Em sẽ không khổ đâu, sẽ không vất vả đâu anh đừng lo cho em nhé. Mà bây giờ anh còn lo gì cho em nữa, anh sẽ hận em anh sẽ suốt đời hận em có phải không.
Em không thể nói được lời chia tay với anh bởi em biết gặp anh em sẽ không bao giờ nói được. Em làm thế này em biết anh càng coi thường em, càng thù ghét em nhưng em cũng chấp nhận tất cả.
Anh có nhớ khi gặp em, yêu em anh kể anh đã từng một lần chứng kiến người yêu đi lấy chồng. Anh bảo anh tưởng muốn chết đi nhưng mà có mấy ai bị chết khi mất đi tình yêu đâu. Đúng là anh nói vậy với em có phải không. Anh bảo anh đã buồn và buồn mãi đến khi gặp em anh mới vui trở lại đúng không. Em biết anh sẽ buồn nhưng em tin anh sẽ lại có tình yêu mới của mình anh sẽ tìm được người phù hợp với anh và em tin người đó sẽ yêu anh tha thiết. Em biết mà, từ em mà suy ra người phụ nữa nào cưới anh sẽ yêu anh tha thiết và anh cũng sẽ yêu người đó như vậy. Đó là mong muốn cuối cùng của em.
Đừng nhớ về em nữa, vì càng nhớ em anh càng hận em. Quên em đi anh nhé, em chúc anh thành công trong sự nghiệp và nhanh chóng có một tình yêu mới.
Em sẽ không nói lời xin lỗi anh đâu, vì nói lời này không bao giờ đủ với những gì em làm với anh. Em chấp nhận anh hận em em chấp nhận điều đó.

Đọc xong bức thư tôi đứng dậy. Linh đứng theo nhìn tôi khá ngạc nhiên và thăm dò.
- Thôi anh về Hà Nội đây, mọi chuyện quá đủ rồi.
- Anh chờ em, để em đưa anh về.
Tôi không nói và lảo đảo bước đi. Tôi đi và cứ đi mãi trong vô định. Chả còn gì ý nghĩa với tôi lúc này. Tay tôi vò nát bức thư em gửi. Đút nó vào túi quần và tôi cứ thế bước đi.
Mỗi khi màn đêm về rời xa công việc làm bạn với tôi là mái nhà tầng 3 và những điếu thuốc lá. Tôi dùng công việc vào ban ngày để quên đi nỗi đau trong lòng nhưng khi đêm về thì không thể trốn tránh được. Câu hỏi tại sao luôn thường trực trong đầu tôi bắt tôi trả lời nhưng dù nghĩ thế nào tôi cũng không có câu trả lời thỏa đáng. Càng nghĩ càng thành nghĩ quẩn. Buồn quá buồn, tôi tìm đến rượu để giải sầu. Mỗi khi công việc không nhiều tôi hay tụ tụ tập mấy anh em trong công ty hay bạn bè đi uống rượu. Tôi uống để khi về đến nhà tôi có thể lăn ra ngủ nếu không tôi không thể ngủ được. Mới qua có mấy tháng mà tôi sọp đi hẳn. Ban ngày cố nghĩ ra nhiều câu bông đùa để nói chuyện với mọi người cho vui. Đêm về lại làm bạn với sao trời. Cứ nghĩ và nghĩ mãi, cứ mơ mộng về những ngày tươi đẹp qua mà cười một mình. Tình trạng này của tôi người ta gọi là có chút thần kinh. Tôi sống thực tại với công việc và vui về quá khứ. Quá khứ hiện về hàng đêm rồi khi giật mình trở về với hiện tại tôi thấy mình lạnh lẽo em đơn khủng khiếp.

Bài hát : Ngôi sao lẻ loi của Phan Đình Tùng chính là tâm trạng của tôi vào thời điểm này. Các bạn lắng nghe nhé.
http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=EdkXKm57P3
Có lần anh hỏi. Tình yêu em dành cho anh nhiều như thế nào? Em ngước lên trời và nói. Tình yêu em dành cho anh nhiều như những vì sao trên trời. Và bây giờ thì em đã đi thật xa. Em bỏ lại anh với những vì sao kia. Với kỷ niệm ngày nào và với nỗi nhớ về em.

Đêm nay anh ngồi đây nhìn trời sao anh nhớ em.
Nhớ đến những lúc xưa ta hay ngồi.
Đặt bàn tay em trong tay anh nguyện tình yêu ta mãi xanh.
Sao trên cao chứng nhân em và anh.
Ngôi sao anh lẻ loi nhìn về nơi phương xa có em.
Có chút ánh sáng nơi xa chân trời.
Giờ bàn tay em trong tay ai, lời thề xưa nay đã phai,
Sao trên cao khóc cho duyên tàn mau.
Dù trời mưa hay bão tố vẫn có anh nơi đây mãi nhớ.
Vẫn mong ánh sao soi bước em quay về.
Về bên anh như lúc xưa, dù ngàn năm chờ mong hóa đá thời gian.
Ngày người đi mưa phủ lối thấm ướt nơi tim anh mỗi tối.
Ước mong nắng mai lên xóa tan đêm dài.
Lời thề xưa như vẫn đây
Nghìn trùng mây hỡi em nhớ chăng nơi này.




Xem lý lịch thành viên http://vienthong10a-forever.forumvi.com

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Bài viết mới cùng chuyên mục

Bài viết liên quan

QUYỀN HẠN CỦA BẠN:
Bạn không có quyền trả lời bài viết

Chia sẻ