Diễn đàn của Lớp Cao Đẳng Điện Tử Viễn Thông 10A - Trường Cao Đẳng Kỹ Thuật Cao Thắng

Diễn Đàn Chia Sẻ, Tổng Hợp Kiến Thức Chuyên Nghành Điện Tử Viễn Thông - Tin Học và Giải Trí, Nơi Giao Lưu, Chia Sẻ Kiến Thức, Kinh Nghiệm Học Tập Với Bạn Bè, Thế Giới Dành Cho Mọi Người...

Trả lờiTổng Hợp Một Số Tài Liệu Học Lập Trình Và Ví Dụ Về PIC 16f877a(full) - 102 Trả lời
Trả lờiTổng hợp bài tập thực hành vi xử lý pic16f877a của Trường CĐKT Cao Thắng - 69 Trả lời
Trả lờiTổng hợp Ví dụ Proteus cho PIC 16F877A FULL - 58 Trả lời
Trả lờiTổng Hợp Một Số Tài Liệu Học Lập Trình PIC - 40 Trả lời
Trả lời[ĐATN]Hệ thống báo động an ninh dùng 16f8877 điều khiển bằng phần mềm FULL - 37 Trả lời
Trả lời[ĐATN ] Mô hình ngôi nhà tự động - 23 Trả lời
Trả lời[ĐATN ] Thiết kế và thi công máy phát sóng FM - 20 Trả lời
Trả lời[ĐATN ] Giao tiếp máy tính điều khiển thiết bị điện trong nhà - 18 Trả lời
Trả lời[ĐATN ] Thiết kế và thi công tổng đài điện thoại - 16 Trả lời
Trả lời[Fiction] Hãy chờ em đánh răng xong nhé ! - 16 Trả lời
Lượt xemGhost Windows 7 đa cấu hình ( All PC + Laptop ) Full Soft 32 bit - 10394 Xem
Lượt xemSHARE tài khoản Premium up.4share.vn & fshare.vn lớn nhất! - 10217 Xem
Lượt xemStep 7 MicroWin V 5.5 Bản cài trên Win 7 Đã Test va chạy tốt. Phần mềm lập trình PLC - 10069 Xem
Lượt xemCCS - phần mềm lập trình - Hướng dẫn cài đặt và sử dụng CCS (PIC C Compiler) - 9999 Xem
Lượt xemEasy DriverPack 5.2.5.5 – Bộ cài Driver tự động cho mọi loại máy tính ! - 9131 Xem
Lượt xemPhần mềm vẽ mạch Proteus 7.8 SP2 Full New - 8950 Xem
Lượt xem IObit Advanced SystemCare 5 PRO + key.Bản quyền nhá! - 7772 Xem
Lượt xemTổng hợp các Game hay cho mọi máy tính ( Nhẹ và hay ) ! - 7072 Xem
Lượt xemTừ điển chuyên ngành Điện Tử Viễn Thông chuẩn nhất ! - 6620 Xem
Lượt xemTổng Hợp Một Số Tài Liệu Học Lập Trình Và Ví Dụ Về PIC 16f877a(full) - 6206 Xem
THÔNG BÁO ĐẾN TẤT CẢ MỌI NGƯỜI

KỂ TỪ NGÀY 1/7/2013 TRANG WEB CHÍNH THỨC NGƯNG HOẠT ĐỘNG VÀ SẼ KHÔNG CHO ĐĂNG KÝ THÀNH VIÊN , KHÔNG HỖ TRỢ QUA MAIL HAY ĐIỆN THOẠI NỮA MÌNH VẪN SẼ ĐỂ NGUYÊN HIỆN TRẠNG TRANG WEB CHO CÁC THÀNH VIÊN CŨ VÀO TÌM LẠI TÀI LIỆU VÀ COI NHƯ LÀ KỈ NIỆM GÌ ĐÓ CHO MÌNH. Các tài liệu thì là của chung mọi người tùy ý sử dụng.
Cám ơn mọi người đã ghé thăm trong suốt thời gian qua , chúc tất cả mọi người thành công trong cuộc sống và trên con đường mình chọn nhé !
p/s: Nguyễn Phát
ADBLOCK
DIỄN ĐÀN KHUYÊN DÙNG ADBLOCK ĐỂ CHẶN QUẢNG CÁO TRÊN MỌI TRANG WEB !
GOOD WEBSITE FOR ELECTRONIC
WEB ĐIỆN TỬ HAY CHIPKOOL.NET ! minhdt3k/ !

You are not connected. Please login or register

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

avatarTên: Admin
Cấp bậc: Nguyễn Phát -Người Điều Hành
Nguyễn Phát -Người Điều Hành
Loading
Tôi và chị ngồi lặng lẽ ưu tư không nói gì. Bây giờ tôi mới nghĩ. Đúng vậy Minh thực ra là
nạn nhân của tình yêu của hai người. Anh đến không đúng lúc, nếu anh gặp chị sớm hơn khi
chị và tôi còn chưa sâu nặng thì có lẽ đã khác. Thật trớ trêu cho anh. Đến bây giờ qua chị
được biết anh thực sự khổ vì chị vợ này. Anh mất hết tình cảm với anh em, họ hàng vì vợ anh
rất quá quắt. Đúng là dâu dữ mất họ chó dữ mất láng giềng. Còn về đường chịng danh của
anh thì không sao. Anh cũng là quan chức khá to trên Hà Nội này.
- Em ở đây bao lâu. Tôi nói phá tan sự im lặng.
- Khoảng một tuần. Chỉ có lên đây với anh em mới trút được bầu tâm sự và em mới cảm
thấy bình yên trở lại được.
- Ừ em ở bao lâu cũng được.
- Còn giận em không.
- Không phải là giận mà là hận. Tôi đùa.
- Anh đùa vậy thôi, đau thì cũng đã đau rồi, nó bây giờ là quá khứ, quên nó đi em ạ. Tôi
tiếp lời
- Anh đã có bạn gái chưa.
- Rồi … Anh đang theo đuổi một chị gái.
- Mừng cho anh, em chỉ sợ anh vẫn không tha thứ cho em mà vẫn còn đau khổ.
- Người ta chỉ chết khi không có cơm ăn nước uống mấy ai chết vì tình yêu đâu.
-Ừ.
- Bây giờ em tính sao.
- Kệ nó anh ạ, đến đâu thì đến.
- Hay mình quay lại với nhau đi. Tôi nói nửa đùa mà nửa thật.
Chị cười nhìn tôi và nói.
- Thôi, ngày xưa trai tân gái tân mà còn không đến được với nhau. Bây giờ gái nạ dòng lại
không đẻ được thì em chỉ làm khổ anh thôi. Em không có diễm phúc đấy.
Tôi lặng người. Chị nói không có ý trách chỉ nói thực tình trạng hai người nhưng tôi vẫn đau
nhói.
- Trưa rồi em đi mua gì mình ăn trưa đi. Nói chuyện nhiều quá.
- Để anh đưa em đi chợ.
- Thế còn gì bằng. Đi mua đi. Em cũng thích đi mua với anh.
Tôi và chị đi chợ rồi về cùng nhau ăn cơm.
- Tối nay dẫn cố ấy đến đây cho em xem mặt.
- Ừ để anh hỏi đã.
Tối hôm đó tôi dẫn chị về cho chị gặp. Ba chị em rất vui vẻ, ăn cơm tối nói chuyện rồi tôi
đưa chị về.
Đêm hôm đó hai chị em nằm ngủ với nhau. Chị và tôi nằm với nhau và ôn lại chuyện cũ. Rồi
chị và tôi thiếp đi trong giấc ngủ yên bình.
Cả một tuần chị và tôi ở với nhau. Không có chuyện gì chỉ là giãi bầy tâm sự và tôi đưa chị
đi chơi, đi thăm nhà bạn bè chị. Chị đã vui hơn rất nhiều. Đêm cuối, vì hôm qua chị nói chị
hết phép ngày mai chị sẽ về. Chị và tôi nằm với nhau lại nói chuyện. Và chị đã ôm tôi. Chị
nói chị ôm tôi lần cuối.
- Ạnh ạ trong thời gian này em cám ơn anh đã không giận em mà vẫn đón nhận em. Chắc
kiếp trước mình yêu nhau nhưng không trọn vẹn. Nên kiếp này ông trời cho mình làm vợ
chồng một năm rồi lại bắt mình chia ly. Mình chỉ có duyên phận vậy thôi.
Tôi ôm chị vào lòng, sau bao nhiêu năm tôi mới lại ôm chị vào lòng. Tôi thương chị quá.
Vì tôi, vì yêu tôi mà chị mới khổ như vậy. Chị đã ngủ yên lành trong vòng tay của tôi. Hít
mùi thơm trên tóc và tôi thấy thật ra mình chưa làm gì cho chị cả. Chỉ có chị bao năm qua lo
lắng và hi sinh cho tôi. Sợ tôi hỏng chịng danh sự nghiệp, sợ tôi vì chị mà mất tương lai.
Chị đã hi sinh tất cả. Viết đến đây, thực sự tôi đang khóc. Mai Anh ơi anh cảm ơn em, cảm
ơn em rất nhiều. Em đã cho anh một tình yêu. Một tình yêu mà mãi trong đời anh không thể
quên được. Em đã hi sinh tuổi trẻ cho anh, em đã hi sinh hạnh phúc cho anh. Một lần nữa
anh cám ơn tình yêu mà em mang lại cho anh. Đến tận bây giờ anh luôn mong em anh phúc
và không bao giờ anh giận em trách em. Anh chỉ trách anh không biết hết được tấm lòng của
em, chỉ trách anh bạc nhược đớn hèn không giữ được em. Cảm ơn em đã cho anh một tình
yêu.
Sáng hôm sau chị ra về và để lại một bức thư. Tôi đọc nó mà thầm cảm phục người con gái
ấy. Cho đến bây giờ chị em vẫn tình cảm với nhau, tôi vẫn hết mình với chị là do có những
ngày chị lên ở với tôi đó. Tôi và chị đã hoàn toàn bình thường trở lại. Tôi chỉ thương chị.
Cho đến giờ chị đã gặp được người chồng đích thực của mình. Họ sau thời gian điều trị tích
cực và gặp đúng thầy thì đã có hai đứa con như thiên thần. Có bất cứ việc gì chị nhờ tôi,
nếu nằm trong khả năng của mình tôi đều làm hết sức. Mãi mãi chị là một phần trong con
tim tôi, chị mãi là người yêu bé nhỏ của tôi. Tôi vẫn nồng nàn yêu chị như ngày nào.
- Chị về rồi hả anh.
- Ừ mới về sáng nay.
- Chị tội nghiệp nhỉ.
- Anh rất thương chị, hôm qua anh đã khóc.
- Thôi anh ạ đó là số phận.
- Ừ.
- Anh và chị có vẻ thân nhau nhỉ.
- Ừ chị ở nhà anh gần hai năm, bố mẹ anh và bố mẹ chị rất thân nhau. Chi rất thương và mến
anh.
- Em cũng cảm thấy thế. Nói chuyện với chị em thấy chị cứ buôn buồn.
- Em còn chưa biết nhiều về chị đâu. Chị khổ lắm.
- Anh kể cho em đi.
- Thôi em ạ, toàn chuyện buồn cả không ahy ho gì.
Tôi nói mà rưng rưng. Suýt chút nữa tôi lộ tình cảm của mình. Cũng may chị không biết.
Chị chỉ nghĩ tôi thương chị. Chị cũng thở dài và thương cho kiếp người con gái. Nếu chị biết
thực sự câu chuyện có lẽ chị sẽ khóc nhiều có lẽ chị sẽ chọn phương án rời xa tôi để chị về
bên tôi mất. Nhưng bây giờ với tôi chị đã là quá khứ. Chị mới là người phụ nữ mà tôi cần
có bên cạnh. Người phụ nữ luôn làm cho tôi vui, nhớ nhung và cảm thấy mình là người đàn
ông thực sự.
Thời gian sau đó chị và tôi càng ngày càng quấn quýt bên nhau. Chị chăm sóc tôi như người
vợ trẻ chăm sóc chồng. Cứ 1, 2 ngày chị lại sang nhà tôi giặt quần áo và là lượt cẩn thận
cho tôi. Tôi bảnh bao ra hẳn vì có sự chăm sóc của chị. Có những buổi tôi đi học về, vừa
vào đến nhà tôi đã nghe thấy tiếng hát nhẹ của chị. Chị đã ở đó đang nấu cơm trưa đợi tôi
về. Những hôm như vậy tôi thấy chị và tôi đang sống như hai vợ chồng son. Tuy nhiên sau
lần vượt quá giới hạn đầu tiên chị và tôi rất giữ gìn. Mặc dù đã nằm ngủ với nhau nhiều hơn
nhưng không có chuyện gì xảy ra cả. Những hôm chị sang nhà sử dụng máy tính đều bắt tôi
chở chị về. Thực ra chị cũng muốn ở lại nhưng chị biết ở lại ngủ qua đêm thì chị và tôi chắc
lại không thể giữ được nữa. Nên chị thường canh thời gian khoảng 10 rưỡi 11 giờ là bảo tôi
đưa chị về.
Tôi nhớ mãi lần quan hệ thứ hai đầy bất ngờ và ngọt ngào chị dành cho tôi. Hôm đó trời
mưa, sau khi đi học tiếng Anh về tôi đưa chị về nhà luôn. Mưa trái mùa và trời lạnh giá nên
không đi chơi được. Tạm biệt chị tôi trở về nhà. Sau khi tắm rửa xong cũng không có việc
gì làm tôi bật máy tính và làm trận Starcraft. Đang say xưa với quân đoàn Zerg chinh chiến
với máy tính, tôi giật mình.
- Oà, bắt quả tang mình đang chơi game mà không học nhé.
- Làm người ta rụng hết cả tim, hồn siêu phách lạc đây. Làm gì mà vào nhà như ma ý. Tôi
nhăn nhó gắt với chị.
- Không chơi với anh nữa.
- Nhìn cái mặt bí xị kìa.
- Em sang anh không vui sao.
- Vui vui nhưng anh còn hoàn hồn đã.
- Em về đây, giận anh luôn, không chơi với anh nữa.
Chị ngúng nguẩy bỏ xuống nhà. Miệng thì dài ra mặt bí xị. Tôi lại lon ton chạy theo.
- Anh xin lỗi.
- Em không có lỗi cho anh xin.
- Thôi mà, sao em sang bất ngờ vậy, không gọi để anh sang đón.
- Lần sau không được gắt với em nhớ không.
- Anh … nhớ … rồi.
Chị quay lại mặt vui đi ngay được. Thực ra chị giả vờ trêu tôi xem tôi phản ứng thế nào.
Hoá ra tôi sợ chị phết.
- Về nhà tưởng con Linh con Nguyệt ở nhà hoá ra nó đi chơi hết, nằm một mình nhớ anh em
sang với anh.
- Thế mà không gọi để anh sang đón.
- Không muốn bất ngờ sang xem người yêu em có gì mờ ám không.
- Báo cáo với em không phải nghi ngờ anh luôn trong sáng.
- Không tin được, có mấy chị em xinh xắn hay đến chơi. Không kiểm tra có ngày anh cho
em leo cây.
- Hì hì anh mà em không tin thì còn tin ai được trên đời này.
- Không tin không tin không tin cứ không tin đấy.
- Thế tối nay ở đây luôn nhé.
- Vâng, em viết thư lại cho hai đứa nó rồi.
- Em bảo sao.
- Thì sang làm bài tập lớn.
- Lại nói dối à.
- Không nói dối. Bây giờ anh lên nhà đánh cho em đoạn này nhé.
- Thế còn em làm gì.
- Em nằm đọc chuyện.
- Khôn thế, lại hành mình.
- Vậy em về đây không nhờ anh nữa.
- Thôi lại dỗi rồi, đưa đây anh đánh cho nhưng phải trả chịng anh nhe.
- Hì hì, được rồi người yêu muốn gì nào.
- Để anh nghĩ đã.
- Này việc em phải làm được nhé, không thì em sẽ xù anh phải chịu.
- Dĩ nhiên anh không bao giờ đánh đố người yêu của anh cả.
- Vậy nhé lên nhà đi ở dưới này lạnh lắm.
Tôi hì hụi gõ cho chị bài tập lớn. Thỉnh thoảng nhìn xang chị đang trong chăn ấm đọc truyện
rồi liếc sang tôi cười rất đắc ttôig. Tôi tức lắm, tý nữa xong xuôi tôi phải cù cho chị một
trận bõ tức. Chị chăn ấm đệm êm, tôi thì căng mắt ra đọc và gõ. Tôi cặm cụi làm. Rồi cuối
cùng 5 trang A4 cũng được tôi gõ xong. Căn chỉnh cẩn thận. Tôi quay xang nói với chị.
- Dạ thưa tiểu thư thân hèn này đã làm xong việc tiểu thư giao cho. Mời tiểu thư xuống kiểm
tra.
- Hi hi xong rồi à. Tội anh yêu của em chưa dỗi rồi kìa. Thôi lên đây em đền cho.
- Không lên nữa tui đi vệ sinh xuống nhà xem ti vi đây.
Tôi giả vờ bỏ đi. Chị liếc nhìn cười cười kệ tôi. Chị biết thế nào rồi cũng lại mò lên mà xem.
Nhưng hôm nay chị nhầm. Lúc nãy chị trêu tôi nên bây giờ tôi phải trêu lại chị. Tôi đi vệ
sinh rồi xuống nhà xem tivi. Tôi ngồi xem và đợi nhưng mãi không thấy chị xuống. Trời thì
lạnh, đúng là thân làm tội đời. Tôi định lên vì cũng không chịu được nữa thì nghe thấy tiếng
bước chân của chị. Tôi nghĩ thầm cười đắc ttôig. Mặt vẫn giả vờ lạnh tanh xem ti vi như
không biết chị xuống. Chị đi xuống ngồi cạnh tôi lay lay người tôi.
- Giận thật đấy à.
- Không anh đang xem ti vi em cứ lên ngủ đi.
- Nhìn cái mặt kìa chắc giận em gì.
- Anh đã bảo không mà.
Chị ôm tôi từ phía sau. Một cảm giác ấm áp lan toả cơ thể tôi. Hương thơm nức từ chị toả
ra làm tôi ngây ngất. Tôi quay lại nhìn chị và cười. Tôi thấy chị lúc này sao hiền và đáng
yêu đến thế. Mặt buồn buồn. Thương quá, tôi hôn lên trán chị làm lành.
- Người yêu ơi, sao mặt buồn thế.
- Hết giận em chưa
- Anh có giận em bao giờ đâu.
- Sao anh không lên với em mà ngồi dưới này.
- Anh trêu em tý thôi, định lên thì em xuống.
Tôi ôm chị vào lòng. Rồi tắt ti vi. Tôi bế bổng chị trên tay và đưa chị lên phòng. Chị ôm cổ
tôi nhìn tôi trìu mến. Ánh mắt ấy chan chứa yêu thương và ngây dại. Tôi nhìn chị không
chớp mắt. Đặt chị xuống giường ngay như lập tức là một nụ hôn trên môi chị. Một nụ hôn dài.
Cả không gian chìm trong yên lặng chỉ còn tiếng tí tách của những giọt mưa ngoài trời thỉnh
thoảng vọng vào. Chị và tôi ngây ngất trong nụ hôn. Như bản năng cả chị và tôi đều chui
vào trong chăn ấm.
- Mình tắt điện đi ngủ em nhé.
- Vâng
Tôi với tay tắt điện và lại ôm chị vào lòng. Không còn run rẩy như lần yêu trước. Nhưng chị
vẫn nóng hổi trong tay tôi. Quay lưng lại phía tôi, chị nép chặt vào tôi. Tôi hôn vào gáy
chị, tai chị. Tay tôi nhẹ nhàng luồn vào trong áo của chị và tìm đến bầu ngực của chị. Thật bất
ngờ chị không mặc áo con. Dường như chị đã chuẩn bị cho đêm nay với tôi. Chị rùng mình
và bàn tay tôi hơi lạnh. Tôi xoa nhẹ bầu ngực tràn đầy sức sống đó. Chị rên nhẹ theo kích
thích của tôi. Xoay người chị lại, tôi đặt lên môi chị một nụ hôn nữa, lại ngọt ngào, lại đam
mê. Đánh lưỡi, đây là lần đầu tiên chị chủ động như vậy. Bình thường toàn do tôi chủ động,
chị bị động đón nhận. Nhưng lần này chị chủ động hôn tôi say xưa. Rồi tôi hôn nhẹ lên bầu
ngực của chị. Nó đã căng cứng khi tay tôi chạm vào. Hơi thở của chị gấp gáp hẳn lên. Tôi
hôn và cứ hôn say mê. Đẹp chỉ một từ nói về bầu ngực của chị. Nó trắng hồng và cong vút.
Người ta thường gọi đó là ngực sừng trâu. Tay tôi thì du lịch khắp cơ thể chị và nó tìm ngay
đến khe suối nhỏ. Lại một bất ngờ nữa mà chị dành cho tôi. Chị cũng không mặc quần con.
Khi tay tôi tìm đến nó đã trống trơn và phập phồng đón nhận. Nó đã ướt át tự bao giờ. Tôi
nhẹ nhàng trong mọi động tác và chị chủ động đón nó với sự đam mê. Chị lim rim, hơi thở
mạnh và thỉnh thoảng là tiếng rên nhẹ khi tôi kích thích chị. Tôi từ từ cởi bỏ quần áo của chị
ra khỏi người. Chị cũng vậy cởi bỏ từng thứ trên người tôi. Cả hai hành động như một bộ
phim quay chậm. Không muốn nhanh tôi và chị muốn từ từ thưởng thức cảm giác này. Rồi
tay chị tìm đến sự cương cứng của tôi. Chị vuốt ve nó. Tôi cảm thấy sự lạ lẫm của chị bởi
đây là lần đầu tiên tay chị chạm vào nó. Chị vẫn vụng về bởi khi tôi kích thích chị, chị nắm
chặt nó làm tôi hơi cảm thấy tưng tức. Không sao tôi biết với chị đây là lần thứ hai dĩ nhiên
chị còn lạ lẫm nhiều thứ. Khi sự ướt át đã tràn trề, tôi biết và tôi bắt đầu vào trong chị. Chị
mở to mắt nhìn thẳng tôi và ngây dại khi nó đến điểm cuối cùng trong chị. Nhẹ nhàng và nhẹ
nhàng đưa đẩy. Chị uốn éo đón nhận. Không thể sung sướng hơn, chị gì tôi xuống và đặt
một nụ hôn mạnh bạo. Tay tôi vẫn không tha cho bầu ngực của chị. Bây giờ lại thêm miệng
tôi. Chị đã chìm hẳn vào trong hoan lạc. Chị rên, rên to theo mỗi lần dập dìu của tôi. Tôi
biết chị không còn đau như lần trước nữa. Thay vào đó là sự lan toả của nhục dục toàn cơ
thể. Dĩ nhiên tôi thay đổi tư thế. Kinh nghiệm của tôi đã có giúp cho tôi biết như thế nào
sẽ làm cho chị sung sướng nhất. Tôi thực hiện điều đó. Và chị đã hoàn toàn bị tôi chinh
phục. Nhanh dần, nhanh dần tôi cảm thấy sự co bóp của chị, mắt chị đờ đẫn nhìn tôi. Chị
gật đầu sau mỗi câu hỏi của tôi. Chị chỉ biết thế. Chị quá sung sướng và dĩ nhiên tôi cũng
vậy. Và khi bản thân tôi cũng không còn im lặng, cũng rên xiết lên hoà nhịp với chị. Tôi đưa
đẩy mạnh mẽ và dồn dập. Rồi cuối cùng tôi cũng bùng nổ phun trào. Không dừng lại tôi
vẫn tiếp tục đưa đẩy như không muốn mất đi cảm xúc đang dâng trào trong tôi. Còn chị thì
sung sướng đến mê lịm đi. Phải một lúc sau, khi sự cương cứng không còn hiện hữu nữa tôi
mới dừng lại và ôm xiết chị vào lòng. Một cảm giác nhẹ nhàng thơi thới, nóng hổi và pha chút
mệt mỏi lan toả khắp cơ thể tôi. Tôi thở và thở rất mạnh. Còn chị vẫn mê lịm trong
tôi.Nép sát vào người tôi. Chị dường như muốn cơ thể của chị nhập với cơ thể tôi là một.
- Anh ơi, em sợ có bầu thì sao. Chị cất tiếng nói.
- Ừ em đèn đỏ chưa.
- Đèn đỏ là gì hả anh.
- Ngây thơ thế nhỉ, ngày kinh ý.
- Cách đây mấy hôm, mới hết. Em làm sao biết nhiều như anh. Anh quá kinh nghiệm mà. Chị
mát mẻ.
- Lại mát anh rồi.
- Anh hỏi làm gì.
- Nếu vậy không lo lắm đâu.
- Sao lại không lo.
- Vì những ngày này có thể không dính bầu được đâu.
- Sao lại vậy anh.
- Con gái mà chả tìm hiểu gì nhỉ.
- Tại anh, anh dụ dỗ em.
Tôi cười và giải thích cho chị. Chị ngượng ngùng ôm chặt lấy tôi. Chị quả thật ngây thơ chả
biết gì cả. Từ nhỏ đến lớn chỉ học. Khi là thiếu nữ thì mẹ lại mất rồi nên không có ai để hỏi.
Mấy bạn ở cùng chị cũng thế như chị. Mà chuyện này cũng ngại nên không nói gì nhiều. Con
gái ngày xưa nói chung là rất nhát và ngại nói về vấn đề này. Đặc biệt là những người chưa
trải qua thì càng ngại hơn.
- Lần sau mình phải có biện pháp bảo vệ không chỉ khổ em thôi. Tôi nói.
- Còn lâu không có lần sau đâu. Chị cự nự mà mặt ửng hồng.
- Cứ phòng em ạ. Tôi cười nhìn chị và nói.
- Vậy bảo vệ thì phải dùng condom à.
- Ừ
- Thế thì ngại chết, biết mua ở đâu.
- Hình như ra hiệu thuốc mua em ạ.
- Vậy phải cất kỹ đi nhé, không ai mà biết thì em chết.
Tôi cười và lại hôn chị. Tôi hôn vào trán chị. Tôi yêu chị thế. Ngây thơ, xinh đẹp và dịu
dàng. Chị lúc này là như vậy. Tôi yêu chị càng yêu chị hơn cũng vì những cảm nhận này của
tôi.
- Vừa rồi em có thích không.
- Có. Chị gật đầu ngượng ngùng núp vào ngực tôi.
- Anh có thích không. Chị hỏi lại tôi.
- Không thể thích hơn.
- Cái mặt đáng ghét, cái mồm trơn bóng, làm sao em lại yêu anh đến thế nhỉ.
- Hì hì
- Cười gì mà cười.
- Không có gì.
- Anh với người yêu cũ ngày xưa đã thế này à.
Tôi gật đầu nhìn chị và nói.
- Thôi em đã là quá khứ rồi, đừng nhắc lại chuyện này nhé. Anh thề bây giờ anh chỉ có mình
em. Anh chỉ yêu em và mong em là vợ của anh. Anh hứa sẽ không bao giờ để mất em trừ khi
em bỏ anh mà đi thôi, em hết yêu anh.
- Vâng em xin lỗi em tin anh.
- Mình đi vệ sinh đi, người anh hình như bốc mùi rồi.
- Dạ, anh bây giờ hôi thật.
- Hì hì làm việc quá sức mà.
Chị lườm yêu tôi.
- Anh nhắm mắt vào đi.
- Anh nhìn thấy hết rồi còn giấu anh.
- Không em ngại lắm. Chị đấm tôi khi tôi nói vậy.
- Thôi được rồi anh nhắm mắt vào đây. Hay cho anh vào cùng với.
- Không anh mặc quần áo vào đi, em đi vệ sinh trước đây.
- Xong thì lấy cho anh cốc nước nhé, anh đang khát khô cổ họng đây.
- Vâng …
Chị và tôi sau đó còn nói chuyện nhiều nữa rồi chị thiếp đi vào trong giấc ngủ êm đềm. Tôi
vẫn chưa ngủ. Việc chị nhắc đến chị làm tôi lại nhớ lại. Đã lâu lắm rồi từ ngày cuối cùng với
chị bây giờ tôi mới có lại cảm giác sung sướng ngày nào. Nghĩ về chị tôi lại thương chị.
Không biết giờ này chị đang ngủ hay còn thao thức. Thương chị tôi ôm chặt chị vào lòng và
nguyện sẽ không bao giờ để chị lâm vào hoàn cảnh như chị bây giờ. Tôi lại chảy nước mắt.
Mãi rồi tôi cũng ngủ được. Trong giấc mơ tôi thấy cả chị và chị.
Với những hôm chị đến ở luôn với tôi để sử dụng máy tính thì chị và tôi thực sự đang sống
như vợ chồng. Sự quan tâm lẫn nhau của chị và tôi làm cho chị yêu tôi hơn. Ngược lại tôi
càng ngày càng không thể sống thiếu chị. Chị và tôi đã bắt đầu quan hệ nhiều hơn. Ngọt
ngào hơn và đậm đà hơn. Đã hết sự bỡ ngỡ ngại ngùng của lần những đầu tiên. Chị và tôi
đến với nhau lúc này tự nhiên hơn và cảm xúc hơn thăng hoa hơn.
Thực ra sống thử là một hành động rất đúng đắn. Sống thử hay nói một cách đầy đủ hơn là
cuộc sống vợ chồng khi chưa đăng ký kết hôn. Chỉ một định nghĩa này thôi thì đã thấy sự
quan trọng của nó. Nó quan trọng như khi ta mua xe máy mới cho nó chạy rốt-đa. Trong
quá trình này giúp người ta tìm hiểu một cách kỹ càng hơn và qua đó hiểu hơn những điểm
mạnh điểm yếu của đối phương. Vì vậy việc sống thử giúp người ta hiểu nhau hơn và có thể
dẫn đến quyết định đúng đắn đến hôn nhân. Các cụ vẫn nói yêu nhau yêu cả đường đi lối về
hay chồng em áo rách em thương chồng người áo gấm xông hương mặc người. Ý câu nói
này ở đây là khi yêu ngoài những cái hay cái đẹp của người mình yêu mình phải yêu cả cái
xấu của người mình yêu ví dụ lười tắm, hút thuốc,… Không phải ngẫu nhiên ở các nước
phương Tây các đôi yêu nhau thường sống thử một thời gian dài rồi mới kết hôn. Rất buồn là
bây giờ việc sống thử lại không đúng với ý nghĩa của nó. Nhiều bạn sống thử bởi chia sẻ tài
chính cho nhau hoặc để quan hệ với nhau được thường xuyên. Nên khi chàng quất ngựa truy
phong người con gái đau đớn biết chừng nào.
Tết dương lịch tôi và chị về thăm nhà chị. Chị và tôi ra xe về rất sớm, đến nhà mới có 10h
sáng. Tôi đã gặp được bố chị và nói chuyện với ông rất nhiều. Nói chung ông là một người
khá hiểu biết nhưng quả thật có chút không bằng lòng với xã hội. Ông phát biểu nhiều câu
chua chát về cuộc đời và sự phấn đấu của con người. Ông cũng hỏi tôi, bố mẹ tôi. Tôi
thành thực nói hết với ông. Tôi cũng nói sơ về mối quan hệ của chị và tôi với ông. Ông vui
vẻ và chỉ dặn quan hệ lành mạnh dựa trên tình yêu. Cùng giúp nhau học hành tiến bộ. Buổi
trưa anh chị chị cũng về và cùng ăn cơm với tôi. Tôi không thích anh của chị lắm, đặc biệt là
chị dâu chị. Họ nói chuyện có gì chợ búa và vật chất quá. Việc trưng diện, khoe tiền của hình
như họ thể hiện hơi quá lố. Chị biết, nhưng chị chỉ cười. Tôi nghĩ cùng là anh em sao mà
khác nhau thế. Nhưng chị nói, với ai chị không biết chứ với chị anh hay cho chị tiền lắm và
khá quan tâm đến chị rất tốt với chị. Đặc biệt từ khi mẹ mất chỉ anh hay hỏi han quan tâm đến
chị nhiều nhất. Tôi cũng không nghĩ ngợi nhiều mà chỉ cảm thấy không thích cách nói chuyện
của anh thôi. Buổi chiều tôi chia tay chị và về Hà Nội hẹn chị chủ nhật tôi sẽ đón chị ở bến
xe.
Chuyện của chị và tôi cứ lặng lẽ trôi qua trong tình yêu nồng ấm, tình cảm của chị và tôi
ngày càng khăng khít. Chị và tôi ngày càng hiểu nhau và yêu nhau hơn. Chị phải cám ơn tôi
rất nhiều vì tôi giúp chị trong việc học rất nhiều. Chưa có kỳ thi nào chị lại điểm cao như vậy.
Còn tôi được chị chăm sóc cẩn thận nên không còn tiều tuỵ nữa, bảnh bao hơn, chỉnh tề
hơn.
Tết âm lịch tôi đưa chị về rồi mới từ Hải Phòng về. Xa cách nhau cả hơn trăm km đường
trong thời gian dài nhưng ngày nào cũng nói chuyện điện thoại với nhau, cả cái Tết tôi về mà
sau Tết mẹ thanh toán tiền điện thoại phụ trội hơn 300 nghìn. Bà kêu trời kêu đất nhưng tôi
chỉ cười.
Hôm nay, tôi ra bến xe đón chị từ quê lên. Từ xa đã nhìn thấy dáng quen tôi vẫy vẫy tay.
Tôi chạy nhanh xe lại gần chị và đỡ cho chị hành lý.
- Em làm gì mà mang nhiều đồ thế này.
- Hì hì mang được gì thì mang, đỡ phải mua anh ạ.
- Này Tết đi chơi nhiều hay sao mà gầy đi nhiều rồi đấy.
- Thì Tết về chỉ đi chơi thôi chứ còn làm gì. Chị cự nự
- Léng phéng anh biết được chết với anh.
Chị lườm tôi cháy mặt. Tôi cười xoà và lảng tránh ánh mắt của chị.
- Còn anh nữa.
- Hì hì thôi lên xe anh đưa em về nào.
- Về nhà anh luôn đi
- Thế không về nhà trọ à.
- Đồ em mang lên chủ yếu mang lên cho anh. Với lại em nhớ anh nên lên sớm 2 ngày. 2 ngày
nữa con Linh con Nguyệt lên em mới về.
- Thế thì tuyệt cú mèo. Tối hôm qua chị đơn quá.
- Sợ lại mấy em xinh đẹp đến chơi nhớ nhung gì em đâu.
- Làm gì có ai.
- Em thấy nghi nhiều lắm đấy. Anh cứ thế em giận luôn chia tay luôn.
- Ơ này, anh làm gì mà em doạ anh vậy.
- Lại không doạ đã mừng tuổi em đâu, gặp mặt là hỏi han linh tinh.
- Thôi chết anh quên, nhìn thấy em anh mừng quá quên mất. Thôi để về nhà anh mừng tuổi
cho, anh chuẩn bị sẵn cho em đây rồi.
- Thế chứ.
- Hết nóng nẩy chưa. Gớm có mừng tuổi mà đã giận anh ngay được.
- Hì hì em trêu anh thôi. Mà đi xe chật trội nên cũng bực mình anh ạ.
- Ừ.
Chị lại ôm chặt tôi dựa cả người vào tôi. Gần hai tuần không gặp nhau chị nhớ tôi cồn cào.
Tôi cũng vậy, chỉ mong Tết qua nhanh để lên với chị. Bây giờ cạnh chị rồi tôi thấy vui biết
chừng nào. Về đến nhà ngay sau khi vào nhà tôi mừng tuổi chị. Một phong bao lì xì tôi lên
Hàng Mã chọn mãi mới được. Chị thích thú ôm chầm lấy tôi và tôi đặt vào môi chị một nụ
hôn dài để thoả nối nhớ nhung. Còn chị sau khi hôn cũng mừng tuổi tôi. Chị lục trong hành lý
ra một cái áo sơ mi rất đẹp chị mua từ dưới Hải Phòng lên. Tôi mặc thử ngay vừa vặn và rất
bảnh.
- Người yêu khéo chọn nhỉ. Đẹp ghê.
- Em biết anh sẽ thích mà.
- Thôi em đi tắm thay quần áo đi rồi mình làm cơm tối ăn nhé.
- Vâng anh cứ để đấy tý nữa em làm nhé.
Tắm xong xuống chị sắp đặt mọi thứ. Toàn đồ chị mang lên cho tôi, rau có, hoa quả có, đồ
ăn có và mấy thứ linh tinh.
- Vậy em toàn mang đồ lên cho anh à.
- Em góp gạo với anh, cứ ăn chực mãi ngại lắm.
Tôi cốc đầu chị nhưng tôi cũng rất vui. Tôi có cảm giác chị như người vợ hiền. Tôi nhìn chị
âu yếu. Sao chị lại đáng yêu đến thế, lại ngoan đến thế, lại chu đáo đến thế. Tôi hạnh phúc
lắm, tôi cảm ơn trời cho chị đến với tôi.
Sau bữa ăn chị và tôi đưa nhau đi chơi đến tận khuya mới về. Một buổi tối đi chơi trong cái
lành lạnh của tiết xuân, nghe nhạc cổ điển và tôi với chị mỗi người làm 1 ly rượu anh đào.
Chị chỉ uống một tý mà mặt đã ửng hồng rồi chị nhường hết cho tôi. Về đến nhà chị và tôi
lao ngay vào nhau. Dĩ nhiên rồi lại một tối mặn nồng đáng nhớ. Vội vàng và cuống quýt, đã
lâu rồi chị và tôi không gần gũi nhau, bây giờ cả hai lao vào nhau khám phá nhau đầy khao
khát. Khi đã vượt qua giới hạn nhiều lần thì người phụ nữ cũng mạnh dạn hơn nhiều. Chị
mạnh dạn hơn nhiều, chị đã chủ động với tôi chứ không còn bị động như những ngày nào.
Chị cũng đã tham khảo thêm nhiều về kinh nghiệm quan hệ. Đối với chị bây giờ không còn lạ
lẫm nữa mà chuyển xang làm cho nhau sung sướng đến cùng. Tôi và chị miệt mài trong hoan
lạc, sung sướng dâng tràn và bùng nổ dữ dội. Hôm nay tôi và chị bùng nổ đến 2 lần. Sáng
hôm sau tỉnh dây lại tiếp tục. Tôi với chị quấn vào nhau như muốn thoả những ngày xa cách.
Thoả mãn là cảm giác của tôi và chị lúc này.
- Thật sung sướng em nhỉ.
- Dạ, mà anh cứ như chết khát chết đói ý.
- Thôi mà em chiều anh cả Tết xa nhau rồi mà.
- Thì em có phản đối gì đâu.
- Hì hì em có thích không.
- Không nói với anh, anh ghê lắm.
Cứ thế chị và tôi trêu nhau, đùa nhau cả ngày. Không phải đi học, nên chị và tôi chỉ đi chơi
rồi về nhà ăn uống lại ôm nhau. Loáng một cái đã 2 ngày chị lại về nhà trọ. Chị và tôi lại đi
học và trở lại cuộc sống thường ngày.
Trước Tết dương lịch H nhờ các bạn tìm giúp nhà vì H không muốn ở trong ký túc xá mà ra
ngoài cho tự do hơn. Tôi đi lang thang trong khu nhà tôi thấy có nhà gần đó cách nhà tôi
mấy trăm mét cho thuê. Tôi hỏi thì giá cả cũng được nên gọi H đến để xem nhà và H đã
thuê nhà đó cùng với mấy đứa em cùng quê ở chung. Sau đó H và mấy đứa cứ thỉnh thoảng
xang nhà tôi chơi vì tôi có máy tính và ti vi. Chị cũng biết và gặp mọi người nhưng chị
dường như không thích lắm. Nói về H có lẽ là người phụ nữ mà tất cả các phụ nữ có bạn
trai đều phải dè chừng. H thông minh, yêu kiều, đài các. H là mẫu người luôn làm con trai mê
ngay lập tức khi gặp. Chị còn ghen với H huống gì chị.
- Chị H bạn anh xinh nhỉ
- Hoa khôi trường anh hồi cấp 3 đấy.
- Em thấy chị và anh thân nhau quá.
- Ừ học với nhau bao năm, ngày xưa luôn đi học cùng nhau.
- Nhưng em thấy chị cứ lành lạnh thế nào.
- Tính nó vẫn thế kiêu từ nhỏ
- Thế anh có thích chị không.
- Nói thế nào nhỉ. Nếu em thân với H và nói chuyện với chị ấy nhiều, chị ấy mở lòng thì hay
đấy. Nhưng thú thật H và anh chỉ là bạn. Người con trai trong mắt chị ấy khác cơ.
- Nếu anh lọt vào mắt xanh chị ấy anh có yêu chị ấy không.
- Em hỏi khó quá, anh cũng không biết nữa.
- Không anh chỉ được trả lời có hay không.
Tôi ngẫm nghĩ một lúc rồi nói.
- Chắc là không, vì bao năm nay anh với H vẫn thế. Anh chả thấy nhớ nhung gì cả. Kể cả
thời gian thất tình thỉnh thoảng cũng qua phòng nó chơi nhưng thấy làm sao, nói chung không
hợp.
- Nghi lắm chắc ngày xưa cũng tán tỉnh nhưng không được. Hay chị là người yêu cũ của anh.
- Anh xin thề với em, chưa bao giờ anh tán tỉnh nó cả.
- Em tạm tin như thế.
Kể từ đó chị cũng không hỏi nhiều về H nữa nhưng chị quan sát thái độ của tôi kỹ hơn mỗi
khi có H ở nhà tôi. H thực ra lần nào cũng đến với mấy em cùng phòng nhưng thỉnh thoảng
cũng qua tôi chơi có một mình. Nói về H thực ra bề ngoài lạnh lùng là vậy nhưng rất yếu
đuối. H rất ít bạn gái vì các bạn đều ngại khi chơi với chị. Khi chị lên học đại học chị ngày
càng đẹp ra. Bạn gái khác cạnh chị chỉ làm nền cho chị xinh thêm ra thôi. Chính vì vậy khi H
ở trong ký túc xá rất vất vả vì lượng cổ động viên nam quá nhiều. Chị phải chuyển ra ngoài
cũng vì lời qua tiếng lại của các bạn cùng phòng. Nên mỗi khi có chuyện H thường tìm đến
tôi để tâm sự. Tôi cũng là người chịu khó lắng nghe và có ý kiến nên H rất tin tưởng. Dù
sao cũng là bạn thân. Khi chị đồng ý là người yêu tôi thì người đầu tiên tôi giới thiệu chị
cũng chính là H. Nhưng phụ nữ vẫn cứ là phụ nữ ghen nó là thuộc tính thường trực. Nói
chung chị luôn có ý nhắc nhở tôi không được thân mật với H quá. Nhưng chị chỉ nhẹ nhàng
bóng gió thôi.
Sau thời gian H chuyển đến tôi thấy H thường đi chơi với một anh khá sành điệu. Anh ta
theo giới thiệu của H người Hà Nội gốc và là bạn học của anh họ H. H ít đến nhà tôi hơn,
chỉ thỉnh thoảng qua mượn máy tính của tôi để dùng. Sau tết âm lịch một thời gian thì H lại
đến nhà tôi nhiều hơn. H có vẻ buồn nhưng không nói với tôi. Và thật đen cho tôi đợt này
chị bận túi bụi vì đi thực tập tốt nghiệp nên ít đến nhà tôi và hay đến bất ngờ không theo lịch
cụ thể.
Hôm đó H đến nhà tôi, buồn rười rượi. Chị có vẻ suy sụp lắm.
- Có việc gì mà bà trông khó coi vậy.
- Q ơi tớ sai lầm quá Q ơi.
- Sao vậy
- Anh ... Hưng ...
Nói đến đây H không cầm được lòng mình và chị khóc nức nở. Tôi đang ngồi đối diện với
H tôi xang ngồi cạnh chị. H gục đầu vào vai tôi khóc, và cứ khóc. Chị ngẹn ngào nói tiếng
được tiếng không. Qua những lời nói của H, hán hiếu sơ sơ câu chuyện. Hưng thực ra chỉ là
một tên trùm cưa cẩm. Anh ta lừa yêu H rồi bây giờ bỏ chị. Hưng chính là mối tình đầu của
H. H yêu anh ta say đắm và trao tất cả cho anh ta. H đau đớn, quá đau đớn. Hôm nay anh ta
chính thức bỏ H nên chị chạy đến đây nức nở. H không còn chỗ nào khác để đi.
Sau một hồi lắng nghe và an ủi H cũng đã đỡ thổn thức phần nào. H đòi về. Chị loạng
choạng đứng dậy. Tôi thấy vậy, đỡ chị nhưng chị đẩy ra.
- Tôi không sao đâu. Ông đừng lo, tôi về đây.
- Thôi để tôi lấy xe đưa bà về. Bà về thế này tôi không an tâm lắm.
Suy nghĩ một lúc H đồng ý. Tôi lấy xe khóa cửa và đưa H về. H ngồi sau gục đầu vào tôi
và tiếp tục khóc. Tôi không dám đi nhanh từ từ chở chị về. Đến nhà H tôi dìu chị vào nhà
và mấy đứa em của H cũng biết chuyện ra đỡ chị vào nhà. Tôi lúng túng không biết làm gì
chỉ an ủi vài câu và về.
Về đến nhà tôi vào nhà và nghĩ ngợi. tôi thương H quá. Xinh đẹp, thông minh mà đến nỗi
này. Vừa mới chớm vào yêu đã sốc nặng quá. tôi thẫn thờ thương bạn.
Cả ngày hôm đó tôi không thấy chị qua. tôi xang nhà nhưng gọi cửa mại không được. Tôi
về mà lòng bồn chồn không biết chị đi đâu. Trưa hôm sau tôi xang nhà chị ngay sau khi tan
học. Vừa đến cửa thấy Linh và Nguyệt trong nhà. tôi hỏi hai chị xem chị đâu. hai chị đưa
cho tôi bức thư chị gửi. Đọc bức thư tôi bàng hoàng. Chị nói chia tay với tôi. Không hiểu
chuyện gì xảy ra.
- Thôi anh đi về đi. Thủy đã kể với bọn em rồi. Chắc trong vài ngày nó không gặp anh đâu.
- Sao vậy anh không hiểu gì cả sao Thủy lại chia tay với anh, lại nói anh là đồ sở khanh. Anh
xin hai em cho anh biết bây giờ Thủy ở đâu để anh gặp.
- Bọn em chỉ biết nó nói anh lừa nó, nó không còn tin anh nữa. Bây giờ nó đang giận anh lắm
gặp nó cũng chả ích gì nó cũng không gặp anh đâu. Thôi anh cứ về đi, lúc nào nó nguôi giận
em gọi anh xang gặp nó mà giải thích.
Tôi ngỡ ngàng không hiểu chuyện gì cả. tôi thừ mặt ra. Lúc này sao tôi ngu muội vậy tôi
không biết lý do làm sao. Ngồi hơn 1 tiếng bên nhà chị rồi tôi lặng lẽ ra về. Tôi về mà lòng
nặng trĩu. Tôi qua s bàng hoàng. tôi cần trấn tĩnh nghĩ lại mọi chuyện.
__________________
Tôi ra về đầu óc cứ nghĩ lung tung. Trời mưa phùn và lạnh giá. Những hạt mưa lạn giá đó đã
làm cho tôi tỉnh ra. Có lẽ vậy, chắc chị xang thấy tôi đưa H về nên hiểu lầm mà thôi. Tôi
cảm thấy an tâm hơn rồi. Bây giờ chị đang còn giận tôi thôi để mai sang giải thích cho chị
cũng không muộn gì. Tôi cười thầm. Tôi nghĩ sao chị ghen ghê thế.
Nghĩ là nghĩ vậy nhưng tôi vẫn bồn chồn. Cả chiều đó tôi chả làm gì được đầu óc chỉ nghĩ
về chị. Tối đến không chị được tôi lại bò sang nhà chị. Và lần này tôi gặp được chị. Nhìn chị
bây giờ sao tội nghiệp thế, mặt mày ủ rũ, tóc tai không chải mắt vẫn còn đỏ. Chắc vẫn còn
nức nở đây. Nhìn thấy tôi chị quay mặt đi. Hai chị bạn thấy vậy hiểu ý rút lui vào trong nhà
cho tôi gặp chị.
- Em, sao vậy.
Chị lặng im không nói. Tôi nhìn chị biết chị còn đang giận tôi lắm.
- Chắc em đang giận anh phải không. Có gì em cứ nói đi để anh giải thích mà.
- Còn gì để nói mắt tôi nhìn thấy rồi, chắc mắt tôi không mù anh về đi. Tôi biết tôi đã tin
nhầm người, tôi dại tôi khổ trách được ai.
- Em để anh giải thích được không. Em nghe anh giải thích xong nếu em vẫn giận anh anh xin
chịu. Việc không như em nghĩ đâu.
- Tôi biết từ lâu rồi tôi cảm thấy từ lâu rồi nhưng mà yêu anh tôi vẫn tin anh. Nhưng hôm qua
thì chính mắt tôi nhìn thấy chứ không còn là cảm giác nữa. Anh còn gì mà giải thích.
- Em ạ anh biết em đang giận anh, chắc em nhìn thấy anh chở H có phải không.
- Tôi không nhìn thấy anh chở ai cả, thôi anh về đi. Tôi không tin anh nữa.
- Thực ra H bị phụ tình chị ấy sang nói chuyện với anh và chị ấy rất yếu đuối. Anh thấy thế
nên chở chị về vì không an tâm để chị đi một mình.
- Có mấy trăm mét đường việc gì phải chở. Chở thì chở sao còm ôm nhau, lại còn cầm tay
nhau chắc tôi nhìn nhầm.
- Lúc đó chị ấy khóc nên anh an ủi thôi.
- Lại còn khóc, còn an ủi. Với tôi, tôi đã thấy anh an ủi bao giờ đâu. Tôi dại tôi khổ. Hỏi anh
về người yêu cũ anh úp úp mở mở. Chắc khi anh gặp tôi anh bị chị ý đá nên chọn tôi làm chỗ
thay thế có phải không. Tôi không ngờ đấy.
Và chị khóc thút thít. Tôi không nghĩ chỉ với việc tôi chở H về mà chị suy diễn như vậy.
Nhưng tôi hiểu, đặt vào hoàn cảnh của chị thì việc nghĩ như vậy cũng là lẽ thường tình. Tôi
nhìn chị khóc mà lòng đau xót. Tôi thương chị lắm. Nhìn người yêu mình khóc ai mà chả tan
nát cõi lòng. tôi biết phải bình tĩnh từ từ nói chuyện với chị để chị nguôi giận từ từ. Nếu bây
giờ tôi nóng thì mọi việc tan nát hết.
- Em ạ mọi việc anh nói với em là chân thành. H chưa bao giờ là người yêu của anh. Chị ấy
chỉ là bạn thân từ nhỏ của anh thôi. Người yêu cũ của anh là người khác nhưng anh không
thể nói được em tin anh một lần này đi. Nếu em cần anh phải làm gì để chứng minh thì em
nói anh sẽ làm ngay.
- Chứng minh, anh cần chứng minh cái gì. Chứng minh anh yêu tôi à. Tôi không cần. Tôi nhìn
thấy tận mắt và còn bao lần nữa. Có phải chỉ mỗi mình tôi đâu, trái tim của anh có thể yêu
bất cứ ai mà anh gặp. Ai anh cũng nhẹ nhàng cũng tình cảm. Chị nào gặp anh chả vợ vợ
chồng chồng. Ai mà chả lên phòng anh tâm tình thủ thỉ được. Đến cả chị anh không họ hàng
gì mà cũng lên tâm tình thủ thỉ với anh cả tuần liền. Anh thì sát gái rồi. Tôi vừa mới gặp anh
còn như thế, những chị mà anh tiếp xúc thì thế nào. Suy từ tôi ra tôi biết cần gì chứng minh.
Chắc chìa khoá nhà anh bây giờ phải có chục bộ rồi.
Tôi sững sờ. Không ngờ chị nói như vậy. Quả thực từ xưa đến nay tôi quá vô tư. Trước
mặt chị khi gặp hai chị học trò vẫn thầy chồng, vợ cả, vợ hai. Những khi H đến nhờ máy tính
thì đúng thật H cũng lên phòng tôi và tôi với H nói chuyện với nhau bình thường. Chị nghĩ
vậy là phải. Tôi quá vô tâm và không hiểu hết phụ nữ. Chị nhắc nhở khéo tôi nhiều lần
nhưng quả thực việc này tôi vô tâm thật.
- Em mà nói vậy thì anh biết nói gì. Em biết anh chỉ vô tư vậy thôi chứ có ý gì đâu. Anh thề
anh chỉ có yêu mình em. Anh phải làm gì để em tin bây giờ.
- Tôi không còn tin anh nữa tôi không muốn nghe anh giải thích gì cả. Anh về đi chuyện
chúng ta chấm dứt. Anh quên tôi đi mà đi tìm người con gái khác để chinh phục. Tôi … tôi
… hu hu.
Và chị khóc chị khóc to hơn. Tôi lặng người nhìn chị. Tôi không còn biết nói gì nữa. Bây giờ
chị quá giận tôi. Chị suy diễn mọi chuyện rồi. Mà đặt vào hoàn cảnh chị với những gì trải qua
những gì chứng kiến được thì việc tôi đưa H về thực sự là giọt nước tràn ly. Nhưng trong
mắt chị H quả thực nguy hiểm. Chị luôn sợ điều này khi thấy thời gian gần đây H sang nhà
tôi nhiều quá. Mà tôi có cái tật, chị nào nói chuyện cũng lắng nghe, cũng tâm tình. Chị
không ghen mới là lạ. Việc chị đưa ra những người con gái khác chỉ để ví dụ thôi. Tôi biết
mà chị chỉ ghen với H.
Tiếng mở cửa làm chị ngừng khóc. Tôi nhìn ra thấy Linh và Nguyệt bước ra khỏi phòng. Hai
chị dùn dẩy nhau. Cuối cùng Nguyệt cũng nói.
- Thuỷ này, bọn tao trong phòng nghe thấy hết chuyện rồi. Tao thấy mày bắt đầu quá đáng
với anh Q rồi đấy. Tao nghĩ để cho rõ mọi chuyện mày và anh Q sang nhà chị H đối chất sẽ
rõ. Chứ mày nói thế nếu không phải thì không được đâu.
Ngừng một lát Nguyệt quay sang tôi hỏi tôi.
- Em nói thế có phải không, anh dẫn Thuỷ sang nhà chị H đi. Gặp nhau trực tiếp thì mọi việc
rõ ràng thôi.
- Cái này … cái này … Tôi ngập ngừng.
- Đấy mày thấy chưa rõ ràng rồi. Có dám sang đâu.
Chị lên tiếng khi thấy tôi ngập ngừng. Chị lại hu hu khóc. Thực ra tôi ngập ngừng vì không
phải tôi không dám sang. Tôi nghĩ đến việc H vừa mới bị cú sốc bây giờ tôi và chị kéo
sang nhà H thì thật không phải. Nhưng khi nghe chị nói vậy tôi nói luôn.
- Thực ra H đang buồn nên anh ngại có thể chuyện của mình lại làm H suy nghĩ thêm.
- Anh lúc nào chả quan tâm đến chị ấy. Sợ chị ấy buồn. Chị lại mát mẻ.
- Thôi được em ra xe đi với anh sang nhà H. Anh sẽ chứng minh cho em. Em đã quá đáng
với anh rồi đấy. Tôi đã bực mình thật sự.
- Tôi không đi với anh.
- Thế bây giờ anh phải làm sao. Tôi không còn giữ được bình tĩnh.
Chị nhìn tôi thấy tôi giận dữ chị có vẻ sợ sợ. Chưa bao giờ tôi giận dữ cả. Chị không nói
nữa mà chỉ rấm rứt khóc thôi.
- Thôi anh Q đi trước để em chở Thuỷ đi sau. Linh lên tiếng đề nghị.
- Vậy cũng được, em chở Thuỷ hộ anh.
- Vâng anh đi trước đi. Đi Thuỷ, tao chở mày. Linh quay lại nói với chị.
Tôi đã bắt đầu cảm thấy sự sợ sệt của chị. Chị dừng như cảm thấy mình đã quá lời giận quá
mắng tôi quá rồi. Tôi tức giận là cảm giác chưa bao giờ chị cảm nhận được từ tôi từ ngày
chị yêu tôi biết tôi. Chị chỉ thấy tôi có gì đó hơi yếu đuối và nhẹ nhàng. Chị lo nếu tôi vô
tội thì không biết phải nói với tôi thế nào. Chị líu ríu đi theo Linh. Tôi bây giờ cảm giác rất
khó chịu. Một cảm giác tức nghẹn. Không phải là việc chị nói với tôi mà việc chị ép tôi đưa
chị sang nhà H để giải thích có nghĩa là chị không tin tôi, không tin vào tình yêu chân thành
của tôi dành cho chị. Tôi thấy chị quá đáng với tôi.
Nổ máy lên xe tôi đi trước. Linh và chị đi ngay theo tôi. Tôi vừa đi vừa nghĩ không biết
nói gì với H bây giờ chị vừa trải qua một cú sốc tình cảm thêm chuyện này thì. Tôi ngại quá.
Nhưng để bảo vệ tôi, bảo vệ lòng tự trọng và chứng minh cho chị biết tình yêu tôi dành
cho chị là chân thành là duy nhất bây giờ chỉ còn cách làm này. Đến nhà H tôi gọi cửa. Chị
em họ H ra mở cửa mời tôi vào nhà. Chị di theo vẻ mặt lo lắng rõ ràng. Còn Linh ngại
không muốn tham gia vào chuyện này nên ở ngoài đợi chị. Tôi và chị ngồi xuống ghế đợi em
H lên nhà gọi H xuống. Một lúc sau H đi xuống. Nhìn H bây giờ không khác gì lúc tôi gặp
chị. Tóc tai xoã xượi, mặt vẫn thất thần, mắt vẫn sưng húp và trên mà vẫn còn hằn in lại dấu
vết hai hàng lệ. Nhìn thấy H tôi hỏi luôn.
- Có việc này thực sự làm phiền bà.
- Việc gì vậy.
- Lúc nãy tôi chở bà về và ….
Tôi nói không nên lời. Thực sự khó nói quá. Tôi nhìn chị. Chị quay mặt đi rồi lại nhìn H.
Tôi cứ ngập ngà ngập ngừng không nói lên lời.
- Tôi … tôi ….
- Việc gì vậy. H nói mà giọng não nề.
- Lúc nãy tôi chở bà về thì …. Thuỷ …Thuỷ …. Có nhìn thấy. Bà … giải thích …cho Thuỷ
… Thuỷ … giúp tôi.
H nhìn tôi và lại nhìn chị. Chị không dám nhìn mà quay mặt đi chỗ khác. Bây giờ chị mới thấy
mình dại khi sang đây lúc này. Chị mới thấy mình quả nhiên khó xử. Chị dại quá. Còn tôi
lúng túng ra mặt. Tôi quá ngại với H.
- Chị …. chị … và anh Q không có gì với nhau phải không. Lúc này chị mới nhỏ nhẹ lên
tiềng.
- Có … Tôi yêu Q. H lạnh lùng trả lời.
- Tôi và Q yêu nhau.
Tôi chết đứng như trời chồng. Tôi như Từ Hải trong Truyện Kiều. Á khẩu và không nhúc
nhích sau câu trả lời của H. Còn chị, khi nghe xong câu trả lời nhìn sang tôi với ánh mắt
không thể giận dữ hơn. Chị bưng mặt đứng dậy chạy thẳng ra cửa lên xe Linh và đi mất.
Tôi chết lặng một lúc. Không thể nói nên lời. Tiếng khóc của H làm tôi bừng tỉnh. Tôi quay
xang nhìn H.
- Bà … bà …
Tôi chỉ nói được như vậy và luống cuống chạy ra cửa. H chạy theo vào ôm chặt tôi từ phía
sau lưng.
- Đừng Q ơi. Tôi … tôi… cần Q lúc này.
Tôi đứng lại. Đầu óc tôi lúc này bùng nhùng khó hiểu. Cái gì thế này. Sao mọi chuyện lại
như thế này. Tôi đã vướng vào một chuyện tình cảm không thể rối hơn được. H và Minh,
tôi và chị, tôi và H. Lòng tôi bây giờ rối như một mớ tơ vò. Nếu có thể tôi đã hét lên thật
to. Không thể hiểu được chuyện gì xảy ra nhưng với tôi lúc này chị là tất cả. Tôi gỡ tay H
ra khỏi người và quay lại nhìn H.
- Bà … bà giết tôi rồi.
- Q ơi đừng bỏ đi, H muốn nói chuyện này với Q.
- Tôi xin bà bây giờ tôi phải đi, tôi không thể hiểu.
Tôi gỡ tay H và tôi chạy ra xe. Bỗng có tiếng em họ H gọi thoảng thốt.
- Anh Q ơi chị H bị làm sao rồi.
Tôi lại quay vào nhà. H mềm nhũn đổ gục trong tay chị em. Tôi vội vàng đến bên chị. Đỡ
chị lên ghế ngồi và lay gọi cho chị tỉnh dậy. Chị bị ngất sau khi tôi ra ngoài. Mặt H lúc này
xanh như tàu là chuối nhợt nhạt không sức sống. Không chần chừ nữa tôi quay xang bảo
với em H.
- Em đỡ chị lên xe và ngồi sau, anh đưa chị ra Bạch Mai.
- Vâng em làm ngay.
Tôi bảo chị em còn lại của H vừa chạy xuống nhà.
- Em cầm theo cái chăn cái gối và mấy bộ quần áo cho H đi ra sau nhé. Ra phòng cấp cứu
của Bạch Mai
- Vâng, nhiều quần áo không anh.
- Một hai bộ thôi, nhanh lên. Đi đi em đỡ H giùm anh một tay.
Tôi và chị em đỡ H lên xe ba người vội vã đưa H vào bệnh viện.
- Anh Q ơi, từ hôm qua đến giờ chị H có ăn uống ngủ ngáy gì đâu.
- Nó chỉ thích làm khổ bản thân mình. Thế khổ chứ.
- Anh Q ơi thế còn chuyện của anh.
- Thôi bây giờ đưa H vào viện đã rồi tính sau. Anh còn không hiểu gì cả.
- Anh Q ơi em nghĩ chị H yêu anh lắm. Chị thấy anh có người yêu nên mới gặp anh Minh và
bị như vậy.
- Em nói sao.
- Chị H yêu anh, chị ấy mấy lần nói chuyện với em như vậy.
- Thế thì toi anh rồi.
- Anh không yêu chị ý à.
- H chỉ là bạn thân của anh thôi. Thôi chuyện này để sau bây giờ lo cho chị ý đã.
Đến viện tôi vội vã đưa H vào phòng cấp cứu. Sau một hồi khám bác sỹ kết luận chị bị suy
kiệt sức khoẻ do ít ngủ và không ăn và bị căng thẳng tâm lý. Bác sỹ tiêm thuốc an thần cho
chị và truyền cho chị. Lúc này tôi mới an tâm. Tôi đi làm các thủ tục của bệnh viện xong
quay ra nói với hai chị em.
- Bây giờ hai em ở đây trông H nhé. Anh phải đi. Một lúc nữa anh quay về. Bọn em có cầm
tiền theo không.
- Dạ em có đây rồi.
- Thế anh đi đây nhé.
- Anh Q này, có sao không. Thôi anh không phải ra đâu em đã gọi điện cho chị chị H rồi tý
nữa chị có mặt mà tối thì để con gái chăm nhau cho tiện.
- Ừ thế cũng được.
- Nếu cần để em đi cùng nói hộ cho chắc chị H sốc quá nói lung tung thôi anh ạ.
- Thôi không cần đâu em ạ, bây giờ mọi chuyện cần bình tĩnh giải quyết. Còn chuyện của H
là quan trọng nhất. Anh đi nhé.
Tôi lấy xe và chạy thẳng sang nhà chị. Tôi gọi bao nhiêu câu cửa cũng không mở. Tôi biết
mọi người trong nhà nhưng hơn 10h đêm rồi nên không dám gọi to vì sợ ảnh hưởng đến hàng
xóm. Tôi ngồi đợi. Tôi hi vọng chị thấy tôi đợi chị sẽ ra mở cửa cho tôi vào. Tôi ngồi đợi
trong đêm lạnh mưa phùn. 1 tiếng, gần 2 tiếng cũng vẫn vậy, vẫn im lìm. Tôi quá mệt, suốt
từ chiều đến giờ tôi chạy như cờ lông chịng. Lại thêm mưa phùn và lạnh nữa tôi ngồi thu lu
một mình đến tội nghiệp. Gần 12 h đêm thì cuối cùng cửa cũng mở không phải chị mà là
Nguyệt ra.
- Thôi anh về đi, đừng tự làm khổ mình nữa. Bây giờ muốn nói gì cũng không được đâu. Anh
về đi không cảm lại ốm đấy.
- Em ơi Thuỷ có làm sao không anh lo lắm. Tôi run run nói.
- Không sao đâu anh ạ, con Linh đang nắm với nó. Nó chỉ khóc thôi chứ không sao đâu.
Anh về đi.
- Vậy anh về nhé, em nói với Thuỷ mọi chuyện không phải vậy đâu. Anh chỉ có mỗi mình chị
ấy thôi. Chắc H đang sốc nên nói lung tung thôi.
- Vâng em sẽ nói anh cứ về đi nhé.
Tôi buồn bã trở về nhà. Tắm sơ sơ cho đầu nhẹ bớt. Vào phòng nằm mà tôi không thể nào
ngủ được. Bây giờ tôi nghĩ về chị. Tôi thương chị quá. Tôi trách H. Tôi lại nghĩ về mối
quan hệ của H và tôi. Tôi thấy không thể như thế được. Lới nói của chị em H cứ vang
trong đầu tôi “Anh Q ơi em nghĩ chị H yêu anh lắm”. Không thể thế được, H và tôi toàn
nói chuyện lung tung từ xưa đến nay. Ngày H còn trong ký túc xá lúc đó tôi chưa yêu chị
tôi đến thăm H nhiều lần mà chị có bao giờ tỏ ra yêu tôi đâu. Vẫn lạnh lùng, chỉ nói chuyện
bạn bè lung tung. Thỉnh thoảng rủ H đi sinh nhật các bạn cùng lớp chị còn không đi cơ mà.
Tôi chả hiểu H ra làm sao cả. Tôi cứ nghĩ ngợi như vậy và thiếp đi lúc nào không biết.
Hôm sau ngay sau khi học xong tôi vào viện thăm H. Vừa nhìn thấy tôi H quay ngay vào
trong và khóc nhẹ. Nhìn H bây giờ đến tội nghiệp, chị như có vẻ sút đi vài cân. Xơ xác
không còn kiêu kỳ xinh đẹp như ngày nào. Tôi thấy mà thương bạn.
- Em đến rồi à. Chị của H nói khi vào phòng thấy tôi.
- Dạ em chào chị, bác sỹ bảo H sao rồi.
- Không có gì, nó chỉ bị suy nhược do không ăn không ngủ thôi.
- Dạ vâng thế bây giờ tình hình H thế nào rồi.
- Không sao rồi em ạ. Qua 12h là về thôi. Chị sẽ đưa nó về chỗ chị vài hôm để chăm cho
nó khoẻ hẳn. Hôm qua nghe nói em vất vả quá.
- Dạ không sao ạ.
- Tiền em tạm đóng viện phí và khám cho H đây cảm ơn em nhé.
- Thôi chị ạ.
- Vớ vẩn, mày sinh viên làm gì có tiền. Cầm lấy.
- Dạ em xin chị.
Tôi quay xang hỏi H nhưng chị không trả lời chỉ lắc đầu. Tôi biết H bây giờ rất ngại gặp
tôi. Chị H nhìn tôi chỉ cười nhẹ. Hình như chị hiểu việc này.
- Thôi trưa rồi em về đi tý nữa là nó xuất viện không sao đâu. Có bạn như mày là may cho
nó rồi.
- Dạ. Vậy em đi về nhé. H nhớ giữ sức khoẻ nhé, tôi về đây.
Chị vẫn không nói chỉ gật đầu. Tôi chào chị H lần nữa rồi ra về.
1 ngày, 2 ngày, 1 tuần liền tôi sang nhà chị và chị đều không gặp tôi. Chị cứ đóng cửa im ỉm
trong phòng. Tôi có nói gì chị cũng không nói. Một sự im lặng phát sợ. Hai chị bạn dù có
ủng hộ tôi khuyên nhủ chị nhưng chị cũng kệ. Tôi cứ sang nhà chị lại ra về mà lòng buồn
mênh mang. Tôi có làm gì đâu mà nên tội thế này. Tôi sợ mất chị. Tôi sợ lắm. Tôi tìm đến
chịng trường đợi chị nhưng dường như chị biết nên tôi không thể nào gặp được. Khi người ta
đã không muốn gặp thì dù có làm mọi cách cũng không thể gặp được. Có gặp được cũng
chỉ là cái nhìn và chưa kịp phản ứng gì thì đã biến mất. Tôi ít ngủ mỗi ngày chỉ 3, 4 tiếng, ăn
uống vớ vẩn nên cũng sọp đi trông thấy. Mệt mỏi là cảm giác của tôi lúc này. Nhưng tôi
không đành lòng. Xa nhau vì một lý do không đâu như thế này tôi không chấp nhận được.
Chỉ là hiểu lầm thôi mà. Chỉ cần chị nghe tôi tin tôi là thôi mà. Tôi như phát điên lên.
Gần hai tuần kể từ ngày xảy ra chuyện. Tôi bây giờ trông không khác gì mấy anh văn nghệ
sỹ. Thiếu sự chăm sóc của chị nhìn tôi biết ngay. Người thì nhếch nhác, quần áo nhăn nhó,
đầu tóc không chải. Miệng tôi lúc nào cũng có điếu thuốc phì phèo. Đã 2 ngày tôi không
sang nhà chị nữa. Tôi chán, tôi đã nản thật. Chị vẫn thế vẫn lặng im không nói, vẫn không
gặp tôi. Tôi buồn, buồn rười rượi. Tôi nhớ những ngày bên chị. Và hôm nay tôi ngồi một
mình trong nhà tôi lại khóc. Tôi lại rơi nước mắt. Tôi nhớ chị, tôi đau đớn khi phải xa chị
như vậy. Chỉ hiểu lầm thôi mà Thuỷ ơi. Anh có làm gì đâu. Anh yêu em mà Thuỷ ơi. Tôi cứ
lẩm nhẩm mấy câu nói đó. Rồi tôi nghĩ không biết giờ này chị có nhớ tôi không, chị buồn chị
khóc thì tôi xót lắm, tôi sẽ tan nát cõi lòng mất. Trời mấy tuần nay cứ mưa phùn và lạnh
giá. Nói cứ sụt sùi như tâm trạng của tôi bây giờ. Thực sự lúc này có thể được đập một cái
gì đó tôi sẽ làm ngay. Hôm qua khi ngồi học tôi nhớ chị, tôi không biết làm sao được nữa.
Một cơn tức nổi lên và tôi ném hết sách ra cửa. Nhìn tôi sao mà tội nghiệp thế. Tôi ngồi
thừ ra dựa vào cửa và im lìm không nói. Cũng có thay đổi được gì đâu, ngồi thừ mặt ra một
lúc lại lui cui nhặt sách cho lên giá. Cả đêm qua tôi ngủ được có 2 tiếng. Mấy ngày nay tôi
hầu như không ngủ được. Cảm giác ngày xưa đau đớn lại trở về.
Chiều nay về nhà tôi cũng không buồn ăn cơm. Mua cái bánh mỳ gặm mà đắng ngắt trong
họng. Được nửa cái tôi không ăn nữa ra phòng ngoài ngồi ôm gối nhớ về chị. Tôi cứ ngồi
như thế cả một buổi chiều. Khi xúc động trào đang là lại rơm rớm nước mắt. Thời gian cứ
lặng lẽ trôi qua nhưng nỗi buồn thì cứ thường trực mà càng trào dâng trong tôi.
- Q ơi, Q ơi có nhà không. Tiếng một người con gái gọi tôi.

Xem lý lịch thành viên http://vienthong10a-forever.forumvi.com

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Bài viết mới cùng chuyên mục

Bài viết liên quan

QUYỀN HẠN CỦA BẠN:
Bạn không có quyền trả lời bài viết

Chia sẻ