Chat ()

You are not connected. Please login or register

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

avatarTên: Admin
Cấp bậc: Nguyễn Phát -Người Điều Hành
Nguyễn Phát -Người Điều Hành
Loading
Tôi cũng về mà lòng cảm thấy vui vui. Tôi cảm nhận chị quan tâm đến tôi. Tôi vui và hôm
nay những dòng nhật ký của tôi chỉ có chị và những cảm tưởng của tôi về chị. Tôi thấy
thích thú vô cùng. Đi tắm tôi cũng nghĩ về chị. Nắm ngủ tôi cũng nghĩ về chị. Tôi cười mãn
nguyện và mong sao cho thời gian qua mau để tôi nhanh được gặp chị.
Tôi đi học từ rất sớm. Tôi đi thẳng lên Hàng Đường, tôi mua cho chị ô mai. Tôi không
biết chị thích loại nào, tôi mua nhiều loại mỗi loại một hộp để tặng chị. Trên đường về tôi
thấy hiệu bán kẹp tóc tôi rẽ vào và mua một cái kẹp khá đẹp và tôi cho là phù hợp với chị.
Tôi đến lớp lại bất ngờ khi chị đã có mặt ở lớp rồi. Kế hoạch làm chị bất ngờ của tôi bị đổ
bể. Chị nhìn thấy túi lỉnh kỉnh của tôi chị cười.
- Quà bù đây.
- Em đi sớm thế.
- Đi sớm để nhận quà mà.
- Thế không phải quà này để tặng em thì sao.
- Thế thì trí tưởng bở của em bay bổng thôi.
- Anh đùa, hôm trước lỗi quá, hôm nay anh tặng quà bù cho em.
- Em xin, dù sao cũng có quà. Sinh nhật qua rồi mà vẫn nhận được quà mới thích chứ. Em
cảm ơn anh.
Tôi cười vì cách chị thể hiện. Chị nhìn tôi và chị rất vui. Còn tôi thấy tính cách tự nhiên của
chị làm tôi rất gần gũi. Tôi không ngờ chị bé này luôn làm tôi bất ngờ.
- Anh em mình ra ngoài kia ngồi đi. Để em xem anh tặng em quà gì.
- Ừ ra ngoài cho thoáng, còn lâu mới đến giờ học.
Thế là chị lại tung tăng ra ngoài trước và tôi theo sau. Ngồi xuống chị mở ngay túi ra. Nhìn
quà và chị nhìn xang tôi.
- Sao nhiều ô mai thế này.
- Anh không biết em thích ăn loại nào nên anh mua nhiều loại.
- Chà còn có cả quà cơ à. Em bóc ra nhé.
- Bây giờ tất cả là của em em cứ tự nhiên.
Chị cẩn thận bóc từng đầu của hộp quà và lấy quà ra. Vừa bóc vừa cười thỉnh thảng chị nhìn
tôi.
- Em trúng quả rồi.
- Không biết em có thích không.
- Đẹp thế nhỉ, anh chọn à. Nhìn thấy cái kẹp tóc chị nói.
- Anh cũng không biết, anh thấy nó thinh thích thì anh chọn thôi.
- Em kẹp luôn nha.
- Của em mà.
- Anh thấy có đẹp không. Chị kẹp nó lên tóc và quay lên hỏi tôi.
- Cũng hợp với em.
- Em không hỏi cái kẹp, em hỏi anh thấy em kẹp cái kẹp này thì em có đẹp không.
Tôi quá bất ngờ. Chị hỏi thế thì tôi chỉ còn biết cười và gật đầu. Còn chị tủm tỉm cười vì chị
vừa trêu tôi. Nhưng tôi rất thích tôi lâng lâng với câu hỏi của chị. Nhìn chị lúc này tôi thấy
chị đẹp thế. Hơi thoáng đỏ mặt vì câu hỏi bạo dạn của mình. Có một chút tự tin và thực sự
trong mắt tôi chị hiện ra rất đẹp. Chị không như vậy, chị cũng đẹp nhưng vẫn có sự thể hiện
ngượng ngùng rõ ràng. Chị đẹp tự nhiên và rất mạnh mẽ. Chị làm tôi ngây người nhìn chị. Chị
biết nhưng chị kệ chị cứ để tôi ngắm chị. Tôi ngắm chị không chớp mắt một lúc. Tôi chỉ trở
về thực tại.
- Này, nhìn ghê thế. Mặt em có mụn à.
- Anh xin lỗi. Tôi bối rối.
- Thế thì đừng nhìn em nữa. Em đỏ mặt lên bây giờ.
- Anh xin lỗi, anh không nhìn nữa.
- Anh ăn một miếng ô mai.
- Ừ anh xin.
Ô mai làm tôi thoát ra khỏi tình huống ngượng ngùng này. Nhưng tôi thầm nghĩ, không tội
gì phải giấu cảm xúc của mình. Tôi thích chị mà, tôi việc gì phải giấu việc tôi thích chị. Nghĩ
vậy nhưng không dám nói thành lời. Rồi sau đó tôi ngồi nói chuyện với chị. Tôi hỏi han các
bạn cấp 3 các bạn đại học về Linh, về Nguyệt. Tôi nói nhiều chuyện với chị, chị cũng nói
nhiều chuyện với tôi đến tận lúc vào lớp học. Tan học về tôi rủ chị đi ăn bánh xèo ở đường
Thái Hà. Chị đồng ý và có thể coi đây là lần đầu tiên tôi rủ chị đi chơi.
__________________
Tôi đến chơi thường xuyên kể từ ngày hôm đó. Cứ tối rỗi tôi lại đến chị chơi và dĩ nhiên chị
luôn mong tôi đến. Không cân sức chính là cảm giác của tôi khi gặp đối thủ. Cậu ta cũng
đến liên tục nhưng đáng thương cho cậu, những hôm tôi đến chị chỉ nói chuyện với tôi, cười
đùa với tôi. Cậu ta thì vô duyên với những lời nói không đâu ra đâu. Còn khi ở lớp thì khỏi
phải nói, cứ sau giờ học là tôi và chị lại rủ nhau đi ăn quà vặt. Chị cũng giỏi thật, chỗ nào có
quà vặt chị đều biết. Hôm thì lên tận Quan Thánh ăn bánh cay, hôm thì ra phố Lý Quốc Sư
ăn bánh gối và hoa quả dầm, hôm thì nộm nem cuốn phố Cầu Gỗ. Chán ăn thứ đó thì chị và
tôi đi ăn kem xôi trên Hai Bà Trưng hay chè thái tận Trần Huy Liệu ... Nói chung từ ngày
biết chị tôi có thêm kiến thức vô cùng phong phú về các loại ăn vặt của con gái. Chị nói đầu
tiên chị cũng không biết, nhưng học đại học mấy bạn gái trong lớp là người Hà Nội dẫn đi ăn
đâm ra chị cũng biết. Nhưng chị cũng bị ảnh hưởng từ tôi bởi việc đọc truyện các loại truyện
và cách đọc truyện. Có nhiều truyện đặc biệt các tác phẩm của Alexandre Dumas, các tác
phẩm của các nhà văn Nga thì chị luôn phải hỏi tôi tại sao lại như vậy. Tôi giải thích cho chị
và chị rất thích thú thành nghiện. Ngày xưa chị chủ yếu chỉ đọc Teppi, Bảy viên ngọc rồng...
nhưng tôi đã thổi vào chị luồng văn hoá mới. Chị và tôi có rất nhiều chuyện để nói mỗi khi
tranh luận với nhau về các tác phẩm.
Năm học cuối cùng đã bắt đầu với tôi, một sự kiện xảy ra với tôi sau 1 tuần học. Tôi chia
tay với con cuốc để đến với chú Dream lùn do bố tôi nhượng lại. Bố tôi mới mua một xe
mới và mang chiếc xe của ông vẫn đi lên cho tôi.
- Năm cuối rồi, con phải đi lại nhiều. Bố mới mua xe nên đem lên cho con xe của bố để đi lại
phục vụ cho việc học tập.
- Dạ, con xin ạ. Thực ra nhà gần trường con đi xe đạp cũng được nhưng bố cho con xe máy
thì còn gì bằng nữa ạ.
- Con đi lại cẩn thận nhé. Đừng có xe đi chơi bời thì phụ chịng bố mẹ lo lắng cho con. Mẹ
tôi nói.
- Bố mẹ cứ tin tưởng con.
- Dạo này gọn gàng ra nhỉ không còn luộm thuộm nữa à. Hay có bạn gái rồi.
- Dạ con mới quen được một chị bé ở lớp học tiếng Anh nhưng sơ sơ thôi. Khi nào có điều
kiện con dẫn về nhà cho bố mẹ xem mặt.
- Thế là có người yêu rồi à.
- Chưa chỉ sơ sơ thôi.
- Nhưng vẫn phải tập chung vào việc học hành nhé. Năm nay là năm cuối cùng rồi. Đã mấy
năm phấn đấu đừng để việc yêu đương làm hỏng hết chịng lao của mình.
- Dạ, việc này bố mẹ tin con.
- Thế chị bạn con quê ở đâu, đang học trường nào.
- Dạ bạn con tên Thuỷ, đang học trường ĐH Chịng Đoàn, quê bạn con ở Thuỷ Nguyên Hải
Phòng mẹ mới mất bố đang là kỹ sư đóng tàu chịng ty đóng tay Phà Rừng ở quê.
- Con quen ai thì cũng phải xem xét kỹ người ta, đặc biệt bạn gái. Tao thấy cái H cũng được
chúng mày chơi thân với nhau thế cơ mà.
- Con và H chỉ là bạn. Con không có trong mắt chị ấy đâu.
- Thanh niên chúng mày bây giờ khó hiểu lắm. Thôi mặc kệ chúng mày đừng làm gì để bố
mẹ khó xử là được.
- Dạ.
Tôi rút kinh nghiệm từ chị. Mặc dù hơi vội vàng nhưng tôi nghĩ việc thông báo chị với bố
mẹ là cần thiết. Tôi biết tình yêu chỉ đẹp khi nhận được sự ủng hộ của cha mẹ. Từ bản thân
tôi mà suy ra tôi đã lãnh hậu quả nặng nề rồi. Tuy chị và chị khác nhau nhưng về bản chất
vẫn vậy, vẫn cần có sự đồng thuận. Nếu không đồng thuận thì lý do gì cũng có thể được đưa
ra để cản trở tình yêu. Tôi cũng rất vui vì bố mẹ tôi cũng không phản đối gì cả.
Hôm nay lần đầu tôi đến chơi nhà chị trên con xe của mình. Lòng tôi hứng khởi bởi bây giờ
tôi có thể rủ chị đi chơi mà không phải mỗi người một xe như mọi hôm. Tôi hy vọng
khoảng cách giữa chị và tôi được thu hẹp lại và khoảng lòng của hai người cũng thu hẹp lại.
Cũng đã gần 2 tháng quen nhau rồi nhưng thực ra tôi và chị mới chỉ thấy nói chuyện với
nhau hợp và sẻ chia một số tâm sự. Tán chị tôi có nhưng nhiều bằng mắt và hành động chứ
còn trong lời nói thì hiếm lắm. Thường là chị gợi ý thì tôi mới sáng dạ làm câu chứ không thì
tôi chẳng biết nói câu gì để phụ nữ hài lòng. Đế đầu ngõ tôi chầm chậm xe rẽ vào.
- Anh Q. Có một tiếng người đàn ông gọi tôi.
- Chào bạn. Có việc gì vậy.
Khi tôi quay lại thì tôi nhìn thấy đối thủ của mình. Đồng chí đi cùng với một người bạn nữa.
Hình như hai người đang đợi ở đây để gặp tôi. Tôi cũng mường tượng ra hai đồng chí này
gặp tôi có việc gì.
- Anh có thể nói chuyện với bọn em một lúc được không.
- Ok có việc gì vậy.
- Mời anh vào quán này mình nói chuyện ở đây không tiện.
Tôi theo hai cậu vào một quán cafe bên đường. Chọn một chỗ tôi ngồi đối diện hai đồng chí.
- Giới thiệu với anh đây là Nam bạn em cùng học với Thuỷ lớp cấp 3. Còn đây là anh Q bạn
mới của Thuỷ.
Tôi gật đầu chào Nam. Nam nói.
- Thôi gọi anh ra đây bọn em không lòng vòng. Hôm qua Sinh nó nhờ em đến cùng nó gặp
anh để nói chuyện. Thời gian vừa rồi nó thấy anh thường xuyên đến nhà Thuỷ. Thực ra việc
anh đến chơi nhà Thuỷ bọn em cũng không thể cấm cản được nhưng vì có chuyện nên bọn
em cần nói rõ với anh để anh hiểu.
- Cậu cứ nói mình đang nghe.
- Sinh và Thuỷ thực ra yêu nhau từ cấp 3 đến giờ thời gian qua có một chút hiểu lầm nên hai
người đang trục trặc với nhau. Sinh đang cố gắng hàn gắn. Bọn em gọi anh ra đây thứ nhất
thông báo cho anh tin tức đó và thứ hai đề nghị anh trong thời gian tời không đến chỗ Thuỷ
nữa có được không.
Tôi trầm tư. Thực ra với tôi chuyện đi đến nhà chị mà có thêm đối thủ tôi cũng chả ngán.
Cái tôi sợ là chị không có tình cảm với tôi. Thời gian qua chứng tỏ ít nhiều chị cũng để ý tôi
nếu không muốn nói chị thích tôi. Hai cu cậu này đề nghị vậy tôi khó nghĩ quá. Bởi về Thuỷ
tôi cũng mới quen chưa biết nhiều.
- Đề nghị của các bạn thực sự tôi không thể không tìm hiểu thêm thông tin được. Bởi hai cậu
nói như vậy tôi thực sự hơi bất ngờ. Bây giờ mà trả lời các cậu ngay là tôi đồng ý hay không
đồng ý thì tôi không trả lời được.
Ngừng một lúc xem phải ứng của hai đồng chí tôi tiếp.
- Tuy nhiên tôi cũng cần đánh giá lại tình cảm của chị ấy với tôi. Cái làm tôi không đến nhà chị
ấy chơi là tình cảm của chị ấy với tôi. Vậy tôi có đề nghị như thế này. Hôm nay tôi đã hẹn và
tôi sẽ đến chơi. Tuy nhiên tôi cho các bạn 2 tuần. Sau hai tuần đó tôi sẽ hỏi lại chị ấy. Nếu
Thuỷ vẫn muốn tôi đến chơi thì tôi sẽ tiếp tục đến. Còn Thuỷ không vui khi tôi đến tôi sẽ rút
lui.
- Cái này. Nam định nói.
- Cậu để mình nói tiếp. Theo quan điểm của mình buổi gặp này là không cần thiết bởi thực ra
việc có mình đến chơi nhà Thuỷ cũng giúp Sinh và Thuỷ đánh giá lại tình cảm thực sự của
mình. Mà chả nhẽ với mối tình từ cấp 3 mà bạn lại ngại một người mới quen như mình.
- Tôi đồng ý với đề nghị của anh. Sinh nói.
- Tuy nhiên tôi đề nghị Thuỷ không biết cuộc gặp này của chúng ta. Sinh tiếp lời.
- Ok tôi không quan trọng. Tuy nhiên ở ngoài lớp học tiếng Anh thì tôi không thể không gặp
chị ấy.
- Dĩ nhiên bọn em không thể cấm anh điều này được. Nam nói.
- Các cậu có cấm tôi cũng không được kể cả việc tôi đến nhà Thuỷ chơi. Thực ra việc này
không phải không có lợi với tôi. Tôi cần thời gian đánh giá lại mối quan hệ với chị ấy để tranh
đáng tiếc xảy ra chứ không phải từ phía các cậu.
- Cảm ơn anh đã nghĩ như thế. Sinh nói.
- Thôi nhỉ chúng ta có thể kết thúc cuộc nói chuyện ở đây.
- Vâng, anh cứ đi trước bọn em mời.
- Ok chào hai bạn nhé.
Tôi ra lấy xe và đến thẳng nhà chị. Thực ra lúc đầu đến đây tôi dự định mời chị đi chơi ăn
cái gì đó. Nhưng bây giờ với việc vừa xảy ra tôi cần thận trọng hơn. Tôi cần tìm hiểu thêm
về chị. Tôi nghĩ âu cũng tiện tối nay gặp chị về nhà tôi sẽ từ từ nghiên cứu lại quan hệ của
chị với tôi. Nếu thực sự chị không thể thiếu đối với tôi lúc này thì tôi sàng sàng chiến đấu.
Đánh đồn có địch mới hay chứ. Phải có cạnh tranh thì chiến ttôig mới ngọt ngào. Tôi tự
nhủ vậy để thêm quyết tâm cho mình.
Vào đến nhà gặp chị.
- Ái chà hôm nay còn có động cơ đến cơ à, sang thế.
- Mới lấy từ quê lên để đi lại năm cuối cho tiện.
- Thế thì anh phải rửa xe rồi.
- Dĩ nhiên rồi anh đến đây với ý định đó.
- Thoáng quá nhỉ. Tự dẫn xác đến chịu trận cơ à.
Tôi cười không nói. Tôi theo chị vào nhà. Hôm nay thứ 7 nên Linh đã đi chơi còn Nguyệt
cũng chuẩn bị có người đón. Tôi đề nghị nhưng chị từ chối. Chị chỉ đề nghị lần đến sau phải
mua kem đến. Tôi đồng ý ngay. Sau đó Nguyệt đi bộ ra ngoài đường đón bạn. Chỉ còn chị
và tôi.
- Thế anh định khao em cái gì
- Tuỳ em em thích gì anh sẽ khao cái đấy.
Chị nhìn tôi cười.
- Đừng mạnh mồm thế em mà đòi sang thì không có tiền đâu.
- Chắc em không nỡ lòng làm em viêm màng túi.
- Em đùa vậy thôi đi uống café ca nhạc đi.
- Em có biết chỗ nào không.
- Bạn em giới thiệu ở 36 Kim Mã có quán Phượt café có guitar và violin vào thứ 7 nó khen
hay lắm mình đi thử.
- Ok vậy đi luôn nhé.
- Vâng anh đợi em chuẩn bị.
Tôi ngồi xuống đợi. Chị đi chuẩn bị. Một lúc sau chị ra. Tôi lại bệnh cũ tái phát. Ngây người
nhìn chị. Chị điệu quá. Chị trang điểm nhẹ nhàng, tóc buộc cao. Đặc biệt là bộ quần áo. Quá
nữ tính. Tôi thầm nghĩ sao mình diễm phúc vậy. Được chở người con gái xinh đẹp như thế
này đi chơi cơ à. Một thằng có thể nói là xấu trai. Không có gì nổi bật cả có chăng cặp kính
cận trên mắt và vẻ mặt hơi buồn một tý thôi. Tôi không hiểu sao, các người con gái tôi yêu
ai cũng có một vẻ xinh đẹp đặc biệt. Chị Thanh thì thánh thiện, chân chất. Mai Anh thì khoẻ
ktôi trẻ trung. Còn chị thì không thiếu nữ tính. Vẫn cái kiểu áo chít ở eo cộng với dáng cao
nhưng không gầy của chị làm cho chị thật bắt mắt. Tôi thầm nghĩ nếu tôi chở chị trên đường
thì nhiều cặp mắt nhìn chị ngưỡng mộ đây.
- Xem kìa cứ nhìn người ta chằm chắm khiếp thế.
- Anh xin lỗi nhưng quả thật anh không thể không nhìn.
- Em xâu lắm à.
- Không ngược lại.
Chị quay mặt má ửng hồng còn tôi thật ngạc nhiên khi mình bạo dạn vậy. Nhưng chị xinh
thật và tôi không giấu được cảm xúc đó của mình.
- Thôi đi đi anh không muộn rồi.
- Ừ mình đi.
- Anh ra trước dắt xe em khoá cửa.
Tôi chở chị đi mà lòng bồi hồi xúc động. Nếu không muốn nói tôi đang lóng ngóng. Chị
biết. Chị ngồi có khoảng cách với tôi nhưng chị cảm nhận được điều này. Tôi vừa lái xe vừa
nói.
- Mình ra thẳng Kim Mã luôn nhé.
- Vâng.
- Em chưa đến đó lần nào à.
- Vâng ạ, em mới chỉ nghe giới thiệu.
- Anh cũng chưa đi lần nào chắc hay lắm nhỉ.
- Vâng bạn em đứa nào cũng khen.
- Sinh hay đến chơi là như thế nào vậy em.
- À nó học cùng với em ở quê.
- Cái đó anh biết rồi.
- Vậy chả còn cái gì cả.
- Anh nghĩ cây si to nhỉ.
- Trồng lâu rồi thì nó to thôi. Sao anh lại hỏi về Sinh.
- À không thì anh đến hay gặp nên anh hỏi thôi.
- Anh thấy em có vẻ đang giận Sinh thì phải. Tôi tiếp lời.
- Không em chỉ không thích cậu đến chơi thôi.
- Ừ anh thấy em ít nói chuyện với cậu ấy.
- Sao hôm nay nói nhiều về Sinh thế nhỉ. Nói chuyện khác đi. Em không thích nói về Sinh bởi
chả có chuyện gì với cậu ấy mà nói.
- Linh và Nguyệt có người yêu rồi phải không.
- Vâng.
- Lần trước sinh nhật em sao không thấy bọn họ đến.
- Chúng nó vẫn giấu chưa cho em biết.
- Thế thì chắc mới thôi nhỉ.
- Vâng.
- Em có thấy từ nãy giờ lạ không.
- Sao anh.
- Ai đi đường cũng nhìn chúng mình.
- Em không thấy gì. Làm gì có ai nhìn.
- Em cứ để ý thử xem.
- Hay mặt em có nhọ.
- Không phải đâu họ nhìn anh.
- Ghê thế. Tự tin nhỉ.
- Không phải họ muốn xem anh chàng này thế nào mà chở được chị gái như em đi chơi thứ
7.
Chị biết tôi đùa. Chị đấm tôi. Tôi cười. Cả hai chìm trong im lặng mỗi người dường như
đang mông lung nghĩ ngợi. Tôi thì tôi tự thấy mình thông minh đột xuất. Tôi khen chị một
cách bài bản. Tôi tiếc rằng bây giờ tôi phải lái xe không tôi muốn xem phản ứng của chị
thế nào.
Sau một hồi tìm kiếm thì tôi và chị cũng tìm được quán. Đây là một quán nhỏ trong ngõ
đường Kim Mã. Tôi và chị chọn một chỗ ngồi và gọi nước uống. Chị thực sự thích chỗ này.
Bởi vì chỗ này âm nhạc rất hay. Các nhạc chịng chơi nhạc trực tiếp khi thì solo guitar hoặc
violin. Lúc thì cả hai. Họ chơi rất chuyên nghiệp. Cả không gian chìm trong tiếng nhạc du
dương. Thỉnh thoảng khi kết thúc bản nhạc là lời giới thiệu và những tràng pháo tay vang lên.
Trong ánh đèn mờ ảo tôi ngắm chị. Và chị cũng nhìn tôi. Cả hai cùng cười mỗi khi ánh mắt
chạm nhau. Tình huống này người ta bảo là tình trong như đã mặt ngoài còn e. Có lẽ chỉ còn
một chút nữa thôi. Chỉ cần một không gian của hai đứa, chỉ cần một chất súc tác nhẹ nữa là
họ sẽ bộc lộ tình yêu của mình. Nhưng những thứ đó họ đang đợi và đang tìm. Để vượt qua
được bức tường còn mong manh này, họ phải đợi.
Cuối cùng đến gần 11h đêm tôi đưa chị về. Tôi muốn con đường cứ dài mãi để tôi còn
tiếp tục ở bên chị. Tôi nghĩ lại lời hứa với hai cậu bạn chị. Và tôi quyết định hai tuần tới sẽ
chỉ gặp chị ở giảng đường. Tôi cần tìm hiểu xem tình cảm thật sự của chị với tôi là thế nào.
Tôi muốn thực sự chắc ctôi. Bởi tôi biết nếu bây giờ tôi dừng còn kịp. Chỉ để thời gian
nữa thì tôi sợ, tôi quá sợ rồi. Tôi sợ lại trải qua những tháng ngày sầu cảm. Tôi mới vui
trở lại. Con tim tôi mới thổn thức trở lại. Nó mới đập loạn nhịp. Nó mới có một chút nguồn
sống. Tôi sợ nếu việc với chị mà không thành tôi sẽ không bao giờ trở lại được nữa.
- Đến nhà rồi, em về đây.
- Em về nhé, ngủ ngon nhé.
- Em không ngủ ngon được đâu.
- Sao vậy.
- Em không biết, chắc tại vừa uống café.
- Ừ có lẽ anh cũng không ngủ ngon được.
- Vì sao.
- Giống em.
Chị nhìn tôi. Tôi cảm nhận lúc này chỉ cần tôi ôm chị vào lòng thì chị và tôi sẽ có với nhau
một nụ hôn dài. Nhưng tôi nhút nhát vẫn không giám.
- Thôi em về đây. Anh về đi kẻo muộn rồi.
- Ừ anh về đây.
- Hẹn anh chiều T2 gặp nhau nhé.
- Hẹn em chiều T2.
Chị quay gót bước vào trong nhà.
- Thuỷ.
- Sao anh.
Chị quay lại. Trời sao giống thế. Giống hệt hình ảnh chị Thanh hiện về. Quá đẹp luôn. Tôi
ngây người. Hình như chị và tôi có sự sắp đặt từ kiếp trước để gặp nhau. Chị là sự pha trộn
giữa chị Thanh và Mai Anh. Ở góc cạnh này chị giống chị Thanh nhưng ở góc cạnh khác chị
lại giống Mai Anh. Chị có nét đặc trưng riêng làm tôi ngây ngất.
- Em ngủ ngon nhé. Tôi bừng tỉnh trả lời.
Chị cười nhẹ nhìn tôi âu yếm. Chị mong chờ câu nói khác của tôi. Nhưng tôi nhát quá nên
chưa thể nói ra được. Thực ra lúc đó tôi muốn nói anh yêu em nhưng không thốt thành lời.
Tôi khờ quá. Có lẽ chị tin tưởng yêu tôi sau này vì tính nhút nhát thật thà của tôi.
- Anh về đi. Chị nói.
- Ừ anh về đây.
Tôi quay xe trở về mà lòng lâng lâng sung xướng. Lâu lắm rồi cảm giác này mới trở về. Lâu
lắm rồi tôi mới yêu trở lại. Tôi đã thực sự thoát ra khỏi cơn mê đắm đau khổ mấy năm nay.
Tôi lại tươi mới. Tôi phải cảm ơn chị. Nhờ có chị tôi lại yêu đời trở lại. Tối nay về tôi chỉ
viết về chị trong nhật ký. Tôi tả chi tiết chị từng khoảnh khắc. Tôi không ngủ và tôi nhớ chị.
Tôi đã yêu chị mất rồi.
Hai tuần trôi qua rất nhanh. Tôi giữa đúng lời hứa. Tôi không đến nhà chị buổi tối nào. Tôi
chỉ gặp chị trên lớp học. Thực ra tôi khó chịu lắm nhưng đã hứa thì tôi phải giữ lấy lời. Đối
với tôi loại bỏ đối thủ này không khó vì tôi biết tôi nắm phần ttôig đến 80% rồi. Vì vậy
phải cho đối thủ tâm phục khẩu phục. Nhất là ngày thứ 7 tôi không đến. Tôi nhớ chị cồn
cào. Thứ hai tuần sau chị có vẻ giận tôi. Nhưng chị vẫn muốn biết nguyên nhân.
- Anh ốm à.
- Không, anh có đồ án mới phải thông qua thầy. Thầy hẹn thứ 7 đến nhà thấy. Đông quá mãi
mới tới lượt.
Tôi nói thật thứ 7 tôi đi thông qua ở nhà thầy. Nhưng thực ra tôi có thể thông qua ngày
hôm sau. Vì một lời hứa nên tôi xắp xếp vào ngày thứ 7 đến nhà thầy.
- Thì ra vậy.
- Sao anh không đi xe máy mà vẫn đi xe đạp.
- Anh muốn tối về cùng em cho vui.
Chị lại nhìn tôi. Chị dường như hết giận tôi sau lời nói này của tôi. Nhưng chị không hiểu
sao tôi lại không đến nhà chị. Chị cũng nhớ tôi lắm chứ. Những ngày đi học thì chị không
được nói chuyện với tôi nhiều. Mà tôi cũng lạ. Đang nóng hừng hực ngày nào cũng rủ đi
chơi mấy hôm nay tôi lạnh luôn. Là con gái chị không dám thắc mắc nhưng chị khó hiểu.
Tôi quan sát chị và tôi muốn chắc ctôi rằng tình cảm chị dành cho tôi là thực sự. Và tôi
thực sự thấy chị quan tâm đến tôi. Tôi mừng lắm, về nhà tôi hát suốt ngày. Tối lại nằm nhớ
chị. Tôi cười, cười trong lúc hát, hình như cười cả trong lúc ngủ.
Hôm nay là buổi học thứ 6 cuối tuần. Chỉ còn ngày mai nữa thôi là tôi lại đến nhà chị. Tôi
nhớ lắm rồi. Tôi đến sớm và chị cũng vậy. Vẫn dưới bóng cây. Chị và tôi lại ngồi nói
chuyện.
- Anh ạ em thấy hình như nhà em có ma thì phải.
- Em chỉ linh tinh làm gì có ma trên đời này.
- Có, em thấy có thì phải.
- Làm sao em có thể chắc ctôi vậy.
- Vì bình thường còn có người đến chơi. Không hiểu sao dạo này hình như có ma đuổi hay
sao mà không thấy ai đến chơi cả.
Tôi nhìn chị, chị nhìn theo hướng khác chị có vẻ giận tôi. Tôi hiểu ý chị.
- Thuỷ. Tôi gọi.
- Có việc gì vậy anh. Chị vẫn quay mặt đi.
- Em quay lại đây anh bảo.
- Có việc gì vậy. Chị quay lại mặt vẫn còn vênh vênh. Chị có vẻ hơi tức thì phải.
- Không có ma nào cả mà có nguyên nhân của nó.
- Nguyên nhân gì vậy thì em không hiểu.
- Anh rất muốn đến nhưng có một lời hứa 2 tuần nên anh tôn trọng lời hứa.
- Thằng Nam gì em biết cả rồi. Anh ngốc lắm.
- Em biết hôm nào.
- Thằng Sinh nó chọn nhầm người rồi. Thằng Nam có bao giờ biết giữ mồm giữ miệng đâu.
Hôm qua đi nói với Linh nên Linh nói lại với em.
- Họ là bạn của em nên anh tôn trọng họ.
- Nhưng anh là bạn của em, anh đến nhà em chơi cơ mà. Ai có thể cấm được anh.
- Anh xin lỗi nếu anh làm em giận. Cả tuần qua anh cũng muốn đến chơi lắm nhưng anh đã
hứa rồi thì anh phải thực hiện thôi em hết giận anh đi.
- Anh ngốc lắm. Bị chúng nó lừa cho.
- Không phải như Nam nói à.
- Em chưa bao giờ là người yêu của Sinh cả anh biết không.
- Bây giờ anh mới biết mà.
- Em tức lắm em đi vào học đây.
- Anh xin lỗi. Nói chuyện anh một lúc nữa đi.
- Không nói chuyện với anh nữa.
- Tý nữa về học anh đến, em thích gì anh sẽ dẫn em đi.
- Em không cần.
- Bánh xèo nhá.
- Không.
- Thôi nhé tối đi ăn bánh xèo nhé, hết giận luôn.
- Không. Em không đi.
- Tối nay ăn bánh xèo, tối mai đi nghe café ca nhạc nữa nhé.
- Thế anh không sợ ma à.
- Anh không sợ hết giận đi, cười lên nào.
- Đúng là đồ ngốc. Thôi vào học đi chị giáo đến rồi.
- Kệ chị. Em không trả lời anh chưa vào học.
- Ừ, thôi vào học đi.
Chị đứng dậy chạy vào lớp trước tôi theo sau. Thế là đối thủ 100% hạ gục by chú Sinh.
Đồn chỉ còn mình tôi. Tôi vui quá. Còn gì vui sướng hơn nữa với tôi. Ngồi trong lớp mà
tôi không để đầu óc vào học mà chỉ thỉnh thoảng nhìn chị. Thỉnh thoảng chị nhìn lại và cười
duyên với tôi. Tôi như trên mây. Sao nụ cười đó có thể làm tôi bay bổng như vậy. Nụ
cười mà bao năm qua mỗi khi nhớ về chị tôi đều thấy nó đầu tiên. Đúng lời hứa chị và tôi đi
ăn bánh xèo mới về.
Tối thứ 7 tôi có mặt ở nhà chị từ sớm. bảnh bao, thơm tho ai nhìn thấy tôi cũng biết ngay
tôi đang đi tán gái. Tôi cầm túi 10 que kem đến hối lộ hai chị bạn cùng phòng. Sau khi ăn
hết kem thì từng đôi chim bay đi và tôi với chị lại chỗ hẹn cũ. Trong không gian đầy âm
thanh huyền ảo. Chị và tôi như chìm vào trong hạnh phúc. Những rung động của tình yêu.
Những ánh mắt nhìn và những cử chỉ quan tâm.
- Muộn rồi mình về đi anh.
- Ừ hình như 11h rồi, thôi về em nhé.
- Vâng em ra trước anh thanh toán rồi ra sau.
Chị và tôi lại lên xe để tôi đưa chị về.
- Anh có thấy lạnh không.
- Cũng bình thường thôi.
- Em lành lạnh.
Và chị ngồi dịch vào tôi hai tay chị ôm eo tôi chị gục đầu vào vai tôi. Trời ạ, chị đâu có
lạnh. Chị nói thế để chị ôm tôi. Sao tôi có thể ngốc thế không biết. Một cảm giác miên man
tràn khắc cơ thể. Tôi run, tôi đang run và chị dường như cũng vậy. Thế là chị đồng ý rồi.
Chị đồng ý yêu tôi. Mà với loại nhát gái như tôi thì tốt nhất chị nên thể hiện tình cảm trước.
Chứ đợi tôi thì không biết đến bao giờ tôi mới mở được lời. Tôi cầm chặt lấy tay chị, tôi
chỉ lái xe một tay. Tôi lâng lâng khó tả. Ngồi đây đang viết mà tôi vẫn thấy cảm giác xưa
tràn về. Không biết ai trong các bạn đã có cảm giác này chưa. Các bạn sẽ hiểu cho tôi.
Miệng tôi như bị gắn keo không nói lên lời. Chị và tôi đi trong im lìm tôi lái xe theo vô
thức. Tôi chỉ mong đường thật dài, thời gian trôi qua thật chậm. Cả thân thể mềm mại của
chị đang áp vào tôi. Nhưng cuối cùng thì nhà chị cũng hiện ra và chị tách rời ra khỏi tôi. Xe
vừa dừng chị xuống nhanh xe định chạy vào nhà.
- Thuỷ đợi anh đã.
- Có việc gì vậy anh. Chị quay lại nhing tôi mà má vẫn ửng hồng.
- Em làm người yêu anh nhé.
Chị không nói mà chỉ gật đầu. Tôi kéo chị vào lòng và nâng chiếc cằm nhỏ ntôi xinh xắn
của chị lên. Mặt chị nhắm chặt, tôi từ từ đặt một nụ hôn lên môi chị.
- Bắt quả tang hai người này.
Tiếng của Linh và Nguyệt làm chị và tôi trở về thực tại. Chị ngượng chín mặt còn tôi lúng
túng không nói lên lời. Đúng là bọn phá đám. Trong không gian đầy tình yêu và lãng mạng mà
chúng nó phá. Đó là kỷ niệm sâu sắc nhất của tôi về tình yêu. Chị bỏ chạy vào trong nhà nói
với lại sau.
- Anh đi về đi.
Tôi mặc kệ sự có mặt của hai chị bạn. Tôi chạy theo vào trong nhà. Tôi theo chị vào trong
phòng của chị.
- Sáng mai anh sang mình đi ăn sáng nhé.
- Ừ anh về đi, ngại chết đi được.
- Đúng đồ phá đám.
- Thôi về đi nhnah lên không em ngượng chết giờ.
Tôi quay ra hai chị bạn của chị cười rúc rích nhìn tôi. Tôi dứ dứ quả đấm nhưng tôi vẫn
vui. Tôi nở nụ cười hết cỡ ra xe và về nhà. Hôm nay tôi ngủ và mơ toàn giấc mơ đẹp.
Một cái hôn hụt ngày hôm qua tôi chưa thực hiện được. Nhưng hôm nay thì khác. Trong
khung cảnh đầy thơ mộng của chịng viên Bách Thảo. Một buổi sáng chủ nhật yên ả, không
gian yên tĩnh và tôi đã có với chị một nụ hôn đầu đầy lãng mạng và ngọt ngào. Một cái ôm
xiết chặt. Chị ngả đầu vào vai tôi. Không cần một lời nói nhưng cả hai đều cảm nhận được
tình yêu đang tràn ngập trong lòng. Một cảm giác phấn khích mới lạ đang dâng trào trong
toàn bộ cơ thể tôi. Tôi biết chị cũng vậy. Chị cũng có cảm giác như tôi. Không biết thời
gian trôi qua bao lâu tôi mới cất lời.
- Hôm qua anh nằm mơ thấy em.
- Anh mơ thấy em như thế nào.
- Anh hôn em.
- Thì đã thành hiện thực rồi.
- Ừ nhưng hiện thực còn hơn cả giấc mơ.
- Xạo quá.
- Không xạo, anh nói thật.
- Em tin, hôm qua tức nhỉ anh nhỉ.
- Tức gì em.
- Hai đứa chúng nó.
- Tối nó có trêu em không.
- Không chúng nó không nói gì mà chỉ thỉnh thoảng nhìn em cười.
- Tối em nằm có nhớ anh không.
- Không.
- Không nhớ thật à.
- Hì hì một tý thôi. Anh có nhớ em không.
- Có nhớ nhiều.
- Xạo rồi.
- Anh nói thật.
- Thế mà 2 tuần liền không đến.
- Thì thằng Nam nó bảo em và Sinh yêu nhau từ cấp 3 nên anh cũng phải xem xét lại không
thì thành quân xanh đau lắm.
- Đúng là thằng xạo phải biết. Anh bị chúng nó lừa cho.
- Thế em đã yêu ai chưa.
- Rồi.
- Ai
- Quách Phú Thành, Lê Chịng Tuấn Anh.
Tôi cười với với câu trả lời của chị. Tôi ôm xiết chị vào lòng. Tôi chính là người yêu đầu
tiên của chị. Thực ra ngày xưa chị cũng có cảm tình với một số bạn nhưng chỉ là cảm tình
thôi. Chứ còn tình yêu thực sự thì tôi là người đầu tiên. Còn nụ hôn thì không phải là đầu
tiên. Bởi chị kể cho tôi năm chị học lớp 8 chị đã hôn với một bạn trai trong lớp. Trẻ con ấy
mà.
- Thế anh đã có người yêu chưa.
- Rồi.
- Bây giờ chị ấy đâu.
- Chị đi lấy chồng rồi, anh bị thất tình mấy năm nay.
- Yêu sớm thế cơ à. Làm sao chị bỏ anh.
- Có duyên nhưng không phận. Anh đã cố quên đi rồi thôi đừng nhắc chuyện này nhé. Nếu
có điều kiện thì anh sẽ kể cho nhưng chỉ một chút thôi.
- Ừ em hỏi vậy thôi anh không thích thì cũng không cần phải nói đâu.
- Trưa nay về nhà anh mình nấu cơm ăn trưa nhé.
- Vâng, em cũng chưa biết nhà anh ở đâu.
- Không biết bây giờ mấy giờ rồi nhỉ.
- Hình như hơn 10h rồi.
- Vậy mình đi về đi chợ còn nấu ăn đi.
- Vâng.
- Hôm nay xem con gái Hải Phòng nấu ăn thế nào.
- Em nấu ăn kém lắm. Anh thích ăn gì.
- Canh sườn nấu chua đi.
- Vâng, mình đi về đi.
Tôi thả chị ra nâng cằm chị lên và đặt vào môi chị một nụ hôn dài nữa. Chị nhắm mắt đón
nhận. Tôi quá phấn khích. Con tim tưởng như héo úa của tôi bây giờ lại tràn đầy sức sống.
Chị chính là người cứu sống nó. Chị làm cho nó đập mạnh và tôi cảm giác nó còn mạnh hơn
loạn nhịp hơn. Tôi lại ôm xiết chị vào lòng, ngửi mùi thơm toát ra từ mái tóc từ thân thể chị.
Tôi ngây ngất. Tôi ôm chặt chị như chỉ sợ chị tan biến.
- Chặt quá thôi thả em ra mình về đi anh.
- Cho anh xin lỗi.
- Anh có lỗi gì đâu.
- Anh ôm em chặt quá, em có đau không.
Mặt chị ửng hồng. Chị bẽn lẽn lắc đầu. Chị thích thú với cái ôm của tôi. Tôi thật si tình. Hình
như tôi yêu ai tôi cũng cháy hết mình. Tôi chỉ hơi nhát thôi chứ còn tôi luôn thể hiện hết
mình với người con gái tôi yêu. Chị cũng cảm nhận thấy điều đó ở tôi. Và chị cũng rất yêu
tôi.
Tôi và chị trở về với cảm xúc không thể hạnh phúc hơn nữa. Tôi hầu như không roìư mắt
khỏi chị. Nhìn chị tung tăng đi mua sắm đồ ắn mà tôi cảm thấy mình sao có diễm phúc đến
vậy. Người yêu của tôi trẻ trung hồn nhiên yêu đời và không thiếu phần xinh đẹp. Tôi cứ
ngắm chị mà không thấy chán mắt. Chị biết tôi đang nhìn chị và thỉnh thoảng chị cũng liếc nhìn
tôi âu yếm.
- Nhà anh đấy à. Sao to thế. Chị ngạc nhiên hỏi tôi.
- Ừ bố mẹ mua cho ngay từ khi anh đi học đại học. Tôi vừa mở cổng vừa nói.
- Chịng tử ghê. Nhìn anh em không nghĩ như thế.
- Đừng trêu anh, xin mời tiểu thư vào thăm nhà.
- Hì hì, xin mời chịng tử bột vào trước.
- Hôm nay mới biết nhà anh mà đã yêu rồi không sợ anh lừa tình à.
- Nếu thế thì em cũng chỉ buồn chút xíu thôi.
- Anh đem các thứ vào bếp nhá.
- Vâng. Chà xịn ghê. Có cả tivi tủ lạnh.
- Ừ. Tôi nói vọng từ bếp ra.
- Em thích bể cá này quá.
Chị reo lên khi nhìn thấy cái bể cá của tôi. Tôi mua một chiếc bể cá cảnh nhỏ. Tôi hay
ngồi cạnh bể cá ngắm cá bơi lội mỗi khi tôi buồn. Nhìn đàn cá bơi lội tôi cũng đỡ đi nhiều.
- Anh ơi xem này, đám cá này bơi theo đàn thích nhỉ. Chị gọi tôi
Tôi quay ra phòng và đến bên cạnh chị. Chị hào tôig và thích thú. Chị quay ra hỏi tôi.
- Nó tên là gì hả anh. Thích thế.
- Nó tên là Ngựa vằn hồng. Còn con này là cá Bảy Màu.
- Thích thế đẹp thật. Em cũng rất thích có một bể cá như thế này. Có đắt không anh.
- Không đắt lắm. Sang tuần anh mua cho em 1 bể được không.
Chị quay xang tôi gật đầu.
- Nhưng em không biết chăm sóc nó.
- Anh sẽ hướng dẫn.
Từ đó chị với tôi có thêm thú vui là chăm sóc cá cảnh.
- Em đi thăm nhà anh nhé.
- Em cứ tự nhiên.
- Anh đi theo giới thiệu cho em.
Tôi dẫn chị đi tằng phòng và giới thiệu cho chị. Đầu tiên là phòng ngủ của tôi. Chị xem xét
rất kỹ. Chị nhìn thấy ảnh bố mẹ tôi và chị hỏi nhiều về bố mẹ tôi. Chị thấy bộ máy tính của
tôi và chị xà vào nghịch nghịch.
- Xịn thế nhỉ có cả máy tính à.
- Dùng để học. Anh hay phải vẽ vời làm đồ án.
- Hay quá từ mai khi nào cần máy tính anh cho em mượn nhe.
- Ừ em cứ đến dùng tự nhiên.
- Anh cũng ngăn nắp nhỉ. Hay hôm nay dẫn em về mới dọn dẹp vậy.
- Không ngày nào anh cũng dọn qua. Ở bẩn anh không chịu được.
- Điêu thế, hồi trước nhìn luộm thà luộm thuộm.
- Đấy là ăn mặc vậy thôi.

Xem lý lịch thành viên http://vienthong10a-forever.forumvi.com

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Bài viết mới cùng chuyên mục

Bài viết liên quan

Bài viết cùng chuyên mục:

    QUYỀN HẠN CỦA BẠN:
    Bạn không có quyền trả lời bài viết

    Chia sẻ