Chat ()

You are not connected. Please login or register

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

avatarTên: Admin
Cấp bậc: Nguyễn Phát -Người Điều Hành
Nguyễn Phát -Người Điều Hành
Loading
Váy trắng sẽ bị bẩn hết. Nhưng hôm nay thì tốt quá rồi. Mình nghĩ thật phục mấy bác thầy
bói. Không biết các bác dựa vào gì mà chuẩn thế. Xem cách 2 tháng mà như biết trước rồi.
Tôi tổ chức đám cưới tại Hà Nội và báo hỉ ở quê cho thuận tiện cả hai nhà. Trên Hà Nội do
điều kiện nên chỉ có họ hàng chị dì chú bác và mấy gia đình thân thiết nhà tôi lên. Còn lại hầu
như là bạn tôi và bạn bố mẹ tôi đang ở Hà Nội tham dự. Dĩ nhiên chị là thành phần tích cực
nhất. Chị có mặt trước hai ngày cùng với mẹ tôi chuẩn bị sắp xếp mọi việc. Về phần tôi chỉ
giúp được ít và đóng góp cho ông bà ít tài chính chứ còn chả làm được việc gì cả. Đến giờ
chuẩn bị rước dâu. chị được giao nhiệm vụ trang điểm nhẹ cho tôi để cho ảnh đẹp. Chỉ có
hai chị em trong phòng cưới của tôi. Sau khi mặc bộ vet vào chải qua cái đầu chị xịt cho ít
gôm và bắt đầu trang điểm nhẹ cho tôi. Tôi nhắm mắt ngẩng mặt lên để chị trang điểm. Khi
xong mở mắt ra nhìn chị thì thấy hai mắt rưng rưng ngấn lệ.
- Em khóc à.
- Em vui quá, cuối cùng thì anh cũng có nửa kia của mình rồi. Em hết lo rồi.
Đứng dậy, tôi ôm chị vào lòng. Tôi xiết mạnh cánh tay. Chị nép chặt vào tôi và nấc nhẹ.
- Lại khóc trong ngày vui của anh rồi.
- Ừ em vô duyên quá. Nhưng em vui quá anh ạ.
- Anh cám ơn nhe, mấy ngày nay em lại vất vả vì anh nhiều.
Chị lặng im một lúc rồi nói.
- Thôi bỏ em ra chuẩn bị đi rước dâu rồi.
- Không khóc nữa nhé, đừng khóc vì anh nữa nhé.
- Ừ không bao giờ khóc nữa.
Tôi đẩy nhẹ chị ra. Nâng cằm lên và đặt vào môi chị một nụ hôn nhẹ. Chị nhắm mắt đón
nhận. Rồi chúng tôi rời nhau ra. Tôi nói.
- Đây là lần cuối cùng nhe, mình quên hết nhe. Xí xoá hết nhe.
- Ừ xí xoá hết.
Tôi đi nhanh ra cửa, chị vẫn ở lại trong phòng. Tôi quay lại nháy mắt chị một cái.
- Vui lên nhá.
- Ừ, thôi từ nay chị là chị em là em nhá.
- Ừ em đi đón nàng đây. Chị nhớ đi cùng nhé.
- Ừ nhớ phải sống tốt với Hoà nhé.
- Vâng, em không lặp lại sai lầm nữa đâu.
Người con gái thứ 3: Mưa trái mùa
Hà nội những ngày cuối tháng 6 trời nắng gay gắt. Đã gần 5h chiều rồi mà nắng vẫn vàng
ươm trên những con đường. Giờ tan tầm mọi người hối hả đi lại. Ai vẻ mặt cũng căng thẳng
sau một ngày làm việc cộng với ánh nắng chói chang làm cho mọi người chỉ chăm chắm chú ý
đến đường để về nhà. Còn tôi như lạc giữa dòng người hối hả kia. Tôi đi trên chiếc xe đạp
mặt vô hồn hơi buồn. Tôi đạp xe rất chậm mà có vẻ hơi mệt mỏi chán chường. Tôi dường
như không quan tâm đến cái nắng cuối chiều. Cứ lặng lẽ cúi đầu đạp xe về phía trước. Rồi
tôi rẽ vào đường Vân Hồ và dừng trước cổng trường cấp 1 Tây Sơn. Cánh cổng vẫn đóng
lúc này tôi mới ngó nghiêng. Thấy một quán cóc ven đường gần cổng dưới một tán cây lớn.
Tôi từ từ dắt xe xang, chọn một cái ghế tôi ngồi xuống.
- Bà cho con điếu Vina và cốc trà đá.
- Cậu uống đặc hay loảng.
- Bà cho con đặc đặc một tý.
- Này của cậu đây.
- Hôm nay trung tâm tiếng Anh vẫn chưa mở hả bà.
- Cậu đến hơi sớm, phải nửa tiếng nữa mới mở.
- Dạ vâng con cám ơn.
Rồi tôi ngồi lặng lẽ hút thuốc. Thỉnh thoảng tôi hớp một ngụm nước mắt lơ đãng nhìn ra xa
xăm. Người ta không thể đọc trong đầu tôi đang nghĩ gì. Vì tôi dường như không thể hiện
thái độ gì ra cả. Chỉ thấy tôi hơi buồn.
- Tý nữa con vào đăng ký học bà cho con gửi cái xe nhé. Hút hết điếu thuốc tôi quay lại hỏi
bà bán nước.
- Cậu cứ để đấy không sao đâu.
- Bà cho con cả bao thuốc luôn nhé.
- Cậu cứ lấy. Hay thôi cậu lấy cả bao nguyên này.
- Vâng bà cho con bao mới cũng được.
- Của cậu đây. Cậu đi đăng ký học tiếng Anh à.
- Dạ vâng.
- Dạo này lắm người đi học tiếng Anh nhỉ.
- Vâng không học thì khó xin việc lắm ạ.
- Đúng rồi bây giờ chỉ có học mới khá được. Mấy đứa cháu tôi thì suốt ngày lêu lổng lo cho
chúng nó quá.
- Mỗi người một ý chí khó ép được lắm.
- Chúng mải chơi chứ biết gì. Sau này làm cửu vạn thì mới thấy khổ.
- Khó nói lắm ngộ nhỡ gặp may thì sao.
- Ối dời, đợi may thì chết rục xương rồi.
Tôi cười không nói. Bà cụ tiếp
- Cậu là sinh viên à.
- Vâng ạ.
- Nghe giọng nói thì cậu không phải người Hà Nội.
- Vâng quê cháu Ninh Bình.
- Hình như mở cửa rồi kìa cậu.
Tôi quay lại cổng trường đã mở. Có mấy xe máy đi tụt ngay vào trường. Tôi đứng dậy.
Móc ví tôi nói.
- Hết bao nhiêu bà cho con gửi tiền.
- Của cậu hết 8 nghìn
- Đây con gửi bà. Bà cho con gửi cái xe nhé.
- Cậu cứ để đấy tôi trông hộ cho.
Tôi lại lặng lẽ đi vào trong trường. Tôi đi theo bảng chỉ dẫn đến phòng đăng ký học. Mới
có hai chị gái hình như vừa đến còn đang chuẩn bị.
- Chào chị, chị cho em hỏi ở đây đăng ký học tiêng Anh có phải không ạ.
- Đúng rồi, em đợi chị tý. Chị đang chuẩn bị.
Tôi lại lặng lẽ đợi. Tôi nhìn quanh quất xung quanh. Một ngôi trường cấp 1 khá to và đầy
đủ. Sân trường nhiều cây, một nhà gửi xe nhỏ. Hình như chỉ dành cho giáo viên trong trường.
Bác bảo vệ già đang đi chăng dây để làm chổ để xe rộng hơn. Còn đang nghĩ thơ thẩn.
- Anh ơi cho em hỏi chỗ này đăng ký học tiếng Anh có phải không.
Tôi quay lại, một chị gái cao tầm 1,6m mặt bầu bĩnh, tóc ngang lưng. Chị có đôi mắt to và
hai lông mày rậm. Miệng tươi cười lộ ra một hàm răng đều trắng. Một bên má có lúm đồng
tiền. Chị mặc chiếc áo thun đỏ cộc tay có dòng chữ « Beach Holiday » cách điệu. Quần jean
màu xám hơi bạc ở ống quần. Nhìn chị toát lên sự dễ chịu, trẻ trung và không thiếu cá tính.
- Đúng rồi nhưng em phải đợi chút. Họ đang chuẩn bị.
- Ai vừa hỏi đăng ký học tiếng Anh nhỉ. Tiếng của chị nhân viên gọi.
- Dạ em. Chị nhanh nhẩu nói.
Tôi mỉm cười thầm nghĩ. Đến sau mà bon chen thế nhỉ. Nghĩ vậy thôi nhưng tôi lặng lẽ vào
sau nhường cho chị.
- Em định học trình độ A hay B hay C
- Trình độ B thì dạy vào những ngày nào hả chị.
- Thứ 2, 4, 6 ba ngày trong tuần học liên tục 5 tháng từ 5 rưỡi đến 7 rưỡi chiều. Hôm nay có
một lớp khai giảng em có học không.
- Vậy thì em đăng ký học lớp này.
- Em đọc họ tên, tuổi đi và nộp 3 trăm rưỡi.
- Dạ Nguyễn Thanh Thuỷ. Sinh năm 1979.
- Địa chỉ em.
- Nhà riêng hay trường học.
- Cái gì cũng được.
- Trường ĐH Chịng Đoàn.
- Em có mua tài liệu không.
- Dạ có, bao nhiêu hả chị.
- Vậy em thêm 55 ngàn nữa.
- Đây thưa chị.
- Của em xong rồi, đây là thẻ học của em. Nhớ cất kỹ để còn kiểm tra. Không có người ta
không cho học đâu và còn để gửi xe không mất tiền. Em lên phòng số 2 dãy nhà ngang kia
nhé. Hôm nay khai giảng nên 6h bắt đầu. Em đi học luôn nhé.
- Vâng cám ơn chị.
- Còn em.
- Em cũng đăng ký học lớp đó.
- Vậy em đóng tiền và đọc tên cho chị để chị viết thẻ.
Tôi cũng làm thủ tục như chị gái. Xong tôi lại lặng lẽ ra phía cổng trường. Vào quán nước
tôi gọi thêm một cốc trà đá nữa để uống và đợi. Vì còn 20’ nữa lớp học mới bắt đầu. Tôi
rút thuốc ra hút và mắt nhìn về xa xăm nghĩ ngợi.
- Bà bán cho cháu mấy quả sấu này. Cho cháu ít muối ớt luôn nhé
Tiếng chị gái làm tôi quay lại nhìn. Vẫn chị bé đó. Chị nhìn tôi cười làm quen. Tôi cười lại
nhưng rất nhẹ nhàng. Trả tiền xong chị lại tung tăng đi vào trường. Nhìn chị tôi nghĩ. Chắc là
một chị bé vui vẻ đây. Đưa đồng hồ lên thấy cũng đã gần đến giờ. Lúc này cổng trường đã
khá đông người. Đây là trung tâm tiếng Anh khá ở khu vực. Bạn tôi giới thiệu tôi đến đây
học. Tôi trả bà tiền bà cho không lấy. Tôi cám ơn và dắt xe vào cổng gửi vào bãi rồi tôi
lặng lẽ đi vào phòng học. Từ xưa đến nay tôi có thói quen luôn ngồi bàn đầu. Thật may mắn
cho tôi vẫn còn một bàn đầu thẳng với bục giáo viên còn trống. Tôi ngồi vào đó rồi lấy tập
vở, cái bút và mấy quyển sách vừa mua ra đặt lên bàn chuẩn bị học.
- Anh ngồi đây à. Vậy anh dịch vào trong cho em ngồi với.
Lại chị gái ấy. Tôi cười và ngồi dịch hẳn vào trong. Chị quay xang nhìn tôi cười tươi và ngồi
xuống. Chị lấy ra một cuốn sổ nhỏ, cây bút giắt cạnh cuốn sổ và tập tài liệu vừa mua. Đặt
cặp bên hông làm ngăn cách. Chị lại nhìn xang tôi cười tươi. Tôi cười lại ngoại giao.
- Em chỉ thích ngồi bàn đầu cho dễ nghe giảng.
- Anh cũng vậy.
- Thế thì anh em mình xí chỗ ngồi này nhé.
Tôi cười gật đầu không nói. Tôi nghĩ đúng là bon chen thiệt.
- Từ mai ai đi sớm thì giữ chỗ cho nhau anh nhỉ.
- Ừ nhưng chắc chỉ có em giữ chỗ cho anh thôi. Anh hay đi muộn.
Chị định nói tiếp nhưng giáo viên đã bước vào.
- Good Evening
- Good Evening cả lớp đồng thanh.
Rồi buổi học cũng nhanh chóng qua mau. Cả lớp tan học. Tôi lấy xe ra cổng. Lại gặp chị.
Lần này thì tôi hỏi trước.
- Em đi về hướng nào.
- Em về Nam Đồng. Anh về hướng nào
- Anh về Lương Đình Của vậy mình đi chung nhau một đoạn đường dài rồi.
Cả hai cùng cười và lên xe đạp về. Trên đường đi họ thỉnh thoảng hỏi nhau mấy câu xã giao.
Đến gần chỗ rẽ đường Lương Đình Của tôi nói.
- Chào em anh sắp rẽ ở đây.
- Chào anh, hẹn anh ngày kia đi học. Nhớ giữ chỗ cho em nhé.
- Ừ ai đến sớm thì giữ chỗ cho người đến sau.
- Thống nhất thế đi.
Đó là ngày đầu tiên tôi gặp chị gái. Chị đã để lại cho tôi một ấn tượng khá rõ rệt. Tôi cười
thầm khi đạp xe về nhà một mình. Chị bé này có vẻ nhanh nhảu bon chen đây. Chợt trong
tâm trí tôi chị lại hiện về. Tôi thấy chị cũng có nét nào của chị. Tôi cười và lắc đẫu xua đi ý
nghĩ đó. Tôi không muốn nhớ về nó nữa.
Đã 10 năm rồi, tôi luôn có thói quen đó là đi học sớm và ngồi bàn đầu. Hôm nay cũng vậy,
tôi đến khi trường chưa mở cửa. Tôi lại ngồi uống nước và nói chuyện với bà và khi cửa
mở tôi vào lớp. Ngồi bàn đầu, nhớ lời chị gái tôi để cái cặp lên mặt bàn phía bên cạnh và
sách vở tôi để ở vị trí tôi ngồi. Việc giữ chỗ tôi cũng quá quen rồi. Hôm nào lên thư viện
quốc gia tôi đều giữ chỗ cho thằng bạn thân của tôi ở lớp. Tôi xem đồng hồ thấy cũng còn
lâu mới đến giờ vào học. Tôi đi ra sân trường ngồi dưới một gốc cây to và hút thuốc. Hình
như với tôi bây giờ khi không có việc gì làm là tôi hút thuốc. Tôi hút liên tục. Nhìn cảnh
sân trường tôi mơ màng về thời học sinh của mình. Tôi có 2 đứa bạn thân An và H. An
chơi với tôi từ năm lớp 4. Hai đưa học chung đến tận lớp 12. Tôi nghĩ cũng lạ An là đứa
hài nhộn nhất từ xưa đến nay mà tôi gặp. Còn tôi thì trâm tĩnh ít nói thế mà chơi thân với
nhau. Những ngày học cấp 3, An luôn nghĩ ra những trò làm cho toàn bộ bọn bạn nghe xong
cười ngặt ngẽo. Thế mà thằng mặt cứ tỉnh bơ. Còn tôi do chơi quá lâu rồi nên gần như đoán
được những câu chuyện của nó những trò gây cười của nó. Tôi cứ ngồi xa nhìn mọi người
cười và đợi An đến khoe thành tích. Tuy là thằng hài hước nhưng An cũng rất nhiều tâm sự.
Hầu như nó chỉ nói với mình tôi. Nhiều khi tôi bật cười vì những tâm sự của An. Lần An
mặc quần sịp đầu tiên hôm tắm nó thấy quần có vệt trắng. Nó lo lắng tâm sự hay là nó bị làm
sao không biết bị thế sau này có con được không. Tôi cười ngất và giải thích cho An. Chỉ
thế thôi mà hôm sau nó lại có một câu chuyện cười cho bọn bạn. Còn H thì luôn đi học cùng
tôi. H là một chị gái xinh xắn, trắng trẻo nếu không nói là xinh nhất trường tôi bấy giờ. Ở H
luôn là sự lạnh lùng. H luôn tỏ ra kiêu kỳ và có cái gì đó đài các. Hầu hết bọn con trai gen tỵ
với tôi khi thấy H và tôi cứ kè kè bên nhau. Sau này biết hai đứa chỉ chơi thân thì bọn
chúng lại lấy lòng tôi để tôi nói tốt cho chúng trước mặt H. Tôi chỉ cười. Có một chú cùng
lớp tôi mê H như điếu đổ. Hơi tý là tặng quà. Nó nghĩ ra đủ mọi lý do dù là buồn cười nhất
để tặng quà H. H luôn ngồi trong lớp và không bao giờ chị đơn. Bởi khi giờ ra chơi luôn có
mấy anh ve vãn ngồi cạnh xin nói chuyện với nàng. H nói chuyện tất cả và nhận tất cả món
quà mà người hâm mộ tặng và H luôn cho rằng đó là lẽ đương nhiên. Thỉnh thoảng H khuyến
mại cho bọn nó một buổi đi uống nước hoặc ăn kem nhưng bao giờ cũng có thêm mấy đứa
bạn gái nữa đi cùng. Thế mà bọn si tình vẫn cứ mãn nguyện. Nghĩ lại tôi thấy buồn cười
quá.
Vẫn còn đang thả hồn vào quá khứ. Tôi trở về với thực tại khi trước mặt tôi là một bàn tay
con gái với mấy quả sấu hua hua.
- Anh ăn sấu không.
Tôi nhìn xang là chị gái. Chị đang cười nhưng mắt mở to ngạc nhiên. Tôi cười và lắc đầu.
- Anh đang nghĩ gì mà em gọi mấy câu không trả lời.
- Anh đang nghĩ thời học cấp 3.
- Ngồi sân trường và mơ mộng đến dáng xưa gì.
- Không nghĩ về mấy đứa bạn thân thôi.
- Hì, em thì quên hết rồi.
- Không có việc gì thì hút thuốc và nghĩ ngợi lung tung thôi.
- Anh hút thuốc hơi nhiều, mới ngồi có tý mà đã hai ba điếu rồi. Hút thuốc có hại lắm đấy.
- Ừ anh nghiện rồi không bỏ được.
- Anh nói dối hay đi học muộn.
- Anh đùa tý anh luôn đi học sớm.
- Thế từ ngày mai anh cứ giữ chỗ cho em nhá.
- Ừ.
- Anh ít nói nhỉ.
- Cũng không ít nói đâu, nếu tranh luận thì anh nói đến cùng.
- Ghê thế, đanh đá thế.
Tôi chỉ cười, liếc mắt xang tôi thấy chị vẫn tóp tép ăn. Tôi để ý từ hôm trước đến giờ luôn
thấy chị ăn quà vặt khi rỗi.
- Em hay ăn quà vặt nhỉ.
- Cũng như anh hay hút thuốc. Em đùa
- Chắc nó cũng phải có cái hay đúng không.
- Anh cứ ăn đi rồi anh sẽ nghiện hì hì.
Tôi chỉ cười.
- Anh ơi hình như chị giáo đến rồi, đi vào lớp đi.
Tôi gật đầu đứng dậy. Chị tung tăng chạy trước. Bây giờ mới ngắm kỹ chị. Chị hôm nay mặc
một chiếc áo sơ mi nữ mằu trắng có chấm to đen, áo thắt ở eo. Một chiếc quần kaki. Lại
quần kaki tôi thấy chị có nhiều điểm giống chị nhưng nữ tính hơn. Chị mặc thể thao khoẻ
ktôi hơn. Tóc chị vẫn bỏ xuông tung bay theo nhún nhẩy của chị. Tôi vẫn lặng lẽ đi theo sau
chị vào lớp.
Giờ giải lao giữa giờ tôi ra hành lang hút thuốc.
- Anh lại hút thuốc.
Tôi cười nói lại.
- Em lại ăn sấu.
Chị cười hì hì nhìn tôi. Có vẻ như chị thấy anh chàng này cũng là dạng bốp chát chứ chả
vừa.
- Anh là người Hà Nội phải không.
- Không anh quê Ninh Bình. Còn em
- Em ở Hải Phòng. Anh học XD à.
- Sao em biết.
- Hôm qua em nhìn thẻ đi học của anh. Em biết tên anh rồi.
- À, anh cũng biết tên em rồi.
- Thế em tên là gì.
- Em là Thuỷ học Chịng Đoàn đúng không.
Chị trợn mắt ngạc nhiên vì không hiểu sao tôi biết tên chị.
- Sao anh biết.
- Hôm trước lúc đăng ký học anh nghe hết rồi.
- À, thảo nào.
15’ giữa giờ qua nhanh chúng tôi lại vào lớp học. Khi về chị có việc đi thăm đứa bạn chúng
tôi không về cùng nhau. Chợt nghĩ, hay thật may quá đi học có người nói chuyện. Chứ với
tính của mình thì chắc trả ai bắt nhời. Cũng thấy vui khi đi học.
__________________
Hai tuần học trôi qua êm đềm. Tôi và chị vẫn nói chuyện linh tinh, vẫn đi về cùng nhau. Tôi
đã kể cho chị về An bạn tôi. Chị rất thích hôm nào chị cũng muốn tôi kể một câu truyện cho
chị. Chị chăm chú nghe và hồi hộp như xem một bộ phim hành động đến khi hiểu ra ý đồ
trong câu chuyện chị lại cười sung sướng. Tôi biết, tôi vẫn cứ từ từ kể cho chị và thích thú
khi chị bất ngờ cười. Tính tôi từ xưa đến nay vẫn thế. Còn nếu câu chuyện mà chị không
hiểu chị chưa cười chị hỏi tới hỏi lui. Khi tôi giải thích ra ý đồ trong đó thì chị vừa cười vừa
ôm bụng. Chị thực sự rất tự nhiên. Tôi cảm thấy đối với tôi chị không có khoảng cách. Chị
vẫn ăn quà vặt nhưng tôi để ý chị thích ăn ô mai nhất. Cứ cách ngày chị lại có một gói ô mai
khác để ăn. Tôi vẫn từ chối mỗi khi chị mời. Trong lớp tôi để ý thấy chị rất hay phát biểu.
Mỗi khi chị phát biểu đúng tôi thấy vẻ mặt chị rất mãn nguyện. Còn trả lời sai chị lại quay
xang tôi thè lưỡi miệng cười cười. Tôi rất thích nhìn thấy chị biểu hiện những sắc thái độ
khác nhau. Tôi đã bắt đầu hay cười khi nghĩ về chị những lúc tôi ngồi một mình.
Đang trong thời gian nghỉ hè. Những buổi chiều không phải đi học tiếng Anh tôi mua vé bơi
tháng. Ngày chẵn tôi đi học ngày lẻ thì tôi đi bơi. Hôm nay là ngày tôi đi bơi. Bể bơi Thái
Hà những ngày hè luôn đặc nghịt người. Mặc dù tôi chọn giờ bơi muộn nhưng người đến
bơi vẫn đông. Tôi kệ, tôi cứ bơi đi bơi lại ở làn bơi ngoài cùng. Cứ được hai vòng thì tôi
lại dừng ở cuối bể để nghỉ và sau đó tôi bơi tiếp.
- Thôi chết người quen.
Tôi nghe thấy giọng nói quen quen. Quay lại tôi thấy chị đang quay lưng về phía tôi. Chị đi
với hai bạn nữ nữa. Chị mặc bộ đồ bơi màu xanh hai mảnh. Mảnh trên như chiếc áo may ô
cộc. Mảnh dưới dạng một chiếc váy. Lần đầu tiên tôi nhìn thấy chị trong trang phục như vậy.
Da chị trắng đều. Chị thon thả và đầy nữ tính. Hai bạn nữ đang cười chị.
- Thuỷ phải không. Tôi hỏi.
Chị quay ra, mặt ửng hồng. Trong nắng chiều còn lại chị hiện ra xinh đẹp tuyệt vời. Một vẻ
đẹp khác mà tôi nhìn thấy ở chị từ ngày tôi biết chị. Nữ tính và đầy thu hút. Chị nhe răng cố
cười với tôi và một tay chị đưa lên ngang cắm lắc lắc nhanh chào tôi.
- Em chào anh.
- Chào em, hôm nay em cũng đi bơi à.
- Dạ.
Chị dường như vẫn còn ngượng, hai bạn nữ đi cùng lảng tránh ra một chỗ và cười khúc
khích.
- Anh từ nãy cứ mải bơi không để ý. Em có hay ra đây bơi không.
- Dạ em thỉnh thoảng thôi.
- Hôm nay nóng quá đi bơi phải không.
- Dạ nóng quá.
- Sao vậy hôm nay cứ như bị ai lấy mất giọng rồi à.
Biết tôi trêu, chị không nói mắt lườm tôi. Tôi cười. Phải một lúc chị mới nói.
- Em đang đi với mấy bạn cùng phòng anh đừng trêu em không tý nữa về em chết với bọn
nó.
- Chắc em hay trêu bọn nó gì.
- Bọn em ai chả thế.
- Thế sao không bơi mà ở đây dầm nước.
- Em không biết bơi, mấy hôm nay nóng quá bọn em rủ nhau đi bơi cho mát thôi.
Hai chị bạn của chị thấy tôi và chị nói chuyện nên cũng lảng ra xa. Hai chị cấu nhau nhìn chị
cười khúc khích. Chị quay lại lườm bạn. Chị biết thế nào tý nữa về nhà bọn nó trêu chị chết.
Chị không ngờ gặp tôi trong hoàn cảnh này.
- Người vùng biển mà lại không biết bơi lạ nhỉ. Tôi nói khi chị quay lại.
- Cứ phải người vùng biển là biết bơi đâu. Chị cự nự.
- Anh đùa vậy thôi mấy tháng trước anh cũng không biết bơi mới học và mới biết bơi thôi.
- Anh học bơi ở đâu.
- Sáng từ 5h đến 8h bể này có lớp dạy.
- Có nhiều con gái đi học không.
- Có nhưng không nhiều.
- Thế thì ngại lắm.
- Học bơi có nhanh không anh.
- Nếu đúng kỹ thuật thì cũng nhanh chỉ khoảng 4 đến 5 buổi là bơi được. Sau khoảng 1 tuần
là thành thục. Em có muốn tập không anh dạy. Tôi đề nghị.
- Thôi em ngại lắm.
Tôi chỉ vào một chị gái đang bơi ếch ở làn giữa rất thành thục. Tôi nói.
- Nếu anh dậy em 7 buổi em sẽ bơi được như chị này.
Chị nhìn theo chị và bắt đầu thấy bị thuyết phục bởi lời đề nghị của tôi. Thực ra chị cũng rất
thích bơi nhưng bởi không có người hướng dẫn nên chỉ đạp nước lung tung. Hai người bạn
chị thì tập tẹ biết bơi nên hay trêu chị.
- Có thật không anh. Chị hỏi tôi với giọng rất nghi ngờ.
- Anh đảm bảo nếu em chịu tập theo hướng dẫn của anh.
- Nhưng em ngại lắm, bạn em ở đây nhìn thấy nó sẽ trêu em.
- Có gì đâu, em ngại thì em sẽ không bơi được đâu.
- Nhưng anh có phải đỡ em không khi em tập bơi.
À tôi đã hiểu ra. Chị sợ tôi đụng vào người chị, chị ngại. Mà chị và tôi mới quen nhau chỉ
có hai tuần. Mặc dù chị rất tự nhiên nhưng hoàn cảnh này chị thực sự ngại. Tôi trấn an.
- Không phải thế. Anh chỉ hướng dẫn em từng bước từng động tác em chỉ việc làm theo là sẽ
bơi được em không phải ngại.
- Vậy á, anh không phải xang bên đây hướng dẫn em à.
- Ừ.
- Vậy để em gọi hai đứa bạn xang cùng tập nhé.
- Vô tư.
Chị quay lại gọi hai đứa bạn. Nhưng hai đứa muốn trêu chị nên xua tay không ra. Chúng cười
rất đầy ẩn ý. Chị biết đằng nào thì cũng bị trêu rồi chị kệ. Bởi thật ra chị cũng muốn tập bơi.
- Anh hướng dẫn em thử. Chị nói mạnh mẽ hẳn lên.
- Vậy em xem kỹ anh làm nhé.
Tôi giải thích Bơi Ếch là kiểu bơi mô phỏng các động tác bơi dưới nước của con ếch. Đây
là kiểu bơi dễ dàng nhất trong các kiểu bơi. Đầu tiên là tập thở sau đó tập chân, rồi tập tay.
Cuối cùng thực hành phối hợp các động tác trên. Tôi bắt đầu hướng dẫn chị tập thở. Tôi
lặn xuống cho nước ngang mũi một nhịp rồi lại ngoi lên thở. Cứ thế ba bốn động tác. Sau đó
tôi bảo chị thực hành. Chị thực hành ban đầu không quen bị uống mất ngụm nước.
- Thôi thôi em không tập nữa đâu, khó lắm, em bị uống nước rồi.
- Em phải kiên trì một tý, anh lúc đầu cũng như em. Tôi trấn an chị.
Chị nhìn tôi rồi lại tập. Và đến cuối buổi bơi chị đã bắt đầu thở tương đối.
- Nếu em thích sáng mai 6h em ra đây anh dậy tiếp cho.
- Anh không phải đi học à.
- Đang hè có phải học hành gì đâu.
- Em ngại lắm.
- Có gì mà ngại. Anh khẳng định chỉ 5 buổi sáng là em cho bọn bạn em lác mắt ngay. Mà
buổi sáng thưa người tập bơi dễ hơn.
- Thật á.
- Thật
- Vậy để em nghĩ đã, chiều mai em trả lời.
- Ok.
- Bây giờ về là chết với chúng nó.
- Thôi chấp nhận đi, nhưng khi nào biết bơi thì xem mặt chúng nó mới tẽn tò.
- Ừ cũng thích nhỉ.
Rồi tôi chi tay với chị. Chị và đám bạn ra về. Tôi cố tình đợi chị ở cổng ra về cùng nhưng
nhìn thấy tôi chị xua tay ra hiệu cho tôi về trước. Tôi về cười thầm nghĩ đến cảnh chị bị trêu
tối nay. Chiều mai gặp lại tôi sẽ hỏi chị xem sao.
Bây giờ như đã thành thói quen của tôi. Đến sớm là tôi ngồi gốc cây hút thuốc. Giữa giờ
tôi ra hành lang hút thuốc. Tôi ngồi đó và hồi tưởng linh tinh. Hầu như tôi hồi tưởng lại
những chuyện quá khứ. Và tôi cũng vẫn nhớ về chị. Nhưng gần đây tôi còn có thêm chị
trong những ký ức của mình. Tôi thầm cười khi nghĩ về chị. Tôi thấy chị cũng hay hay. Tôi
thích những câu hỏi ngây ngô của chị, tôi thích cách chị thể hiện. Và tôi dường như bắt đầu
để ý xem chị đã đến lớp chưa. Giờ ra chơi tôi đã đảo mắt nhìn xem chị ở đâu, chị đang làm
gì. Bây giờ ngồi đây cứ thỉnh thoảng tôi lại ngó ra phía cổng trường xem chị đã đến chưa.
Đến rồi. Vẫn cái dáng nhún nhảy đó. Chị đang đi thẳng vào lớp. Ngang qua chị nhìn thấy tôi
chị giơ tay chào. Tôi cũng giơ tay chào lại. Chị vào lớp tôi lại mong chị ra đây nói chuyện
với tôi. Và tôi không phải đợi lâu. Chị dường như cũng có thói quen đó. Vào lớp là ra ngồi
nói chuyện ngay với tôi.
- Hì hì anh hôm nay còn đến sớm hơn, em nghĩ hôm nay em đến sớm nhất.
- Cũng chả có việc gì làm ra đây ngồi cho mát, với lại ở đây im ắng không khí dễ chịu. Ở nhà
ngột ngạt quá.
- Anh cũng lãng mạng nhỉ.
- Không anh thích những không gian rộng và yên tĩnh như thế này.
- Hôm qua về đau hết cả người anh ạ.
- Vận động nhiều thì sẽ đau người nhưng chỉ mấy hôm quen thấy khoẻ ra.
- Nhưng khó chịu lắm.
- Hôm qua em về có bị trêu không.
- Vuốt mặt không kịp. Chúng nó truy em anh là ai.
- Tội nhỉ, con gái bọn em hay trêu nhau thế à. Thế em bảo anh là ai.
- Em nói bí mật.
- Sao lại nói thế.
- Cứ úp úp mở mở như vậy thì chúng nó mới không tập chung vào trêu em mà chuyển xang
hỏi em.
- Cuối cùng thì sao.
- Hồi sau sẽ rõ em vẫn chưa nói gì.
- Hay nhỉ.
- Phải cho chúng nó hồi hộp chứ.
- Ừ, thế em có định đi tập không.
- Em vẫn còn đang nghĩ. Cuối buổi hôm nay em sẽ trả lời.
Tôi cười và thầm nghĩ. Thì ra chị cũng có điểm chung giống tôi. Chị cũng thích bất ngờ.
- Em ở Nam Đồng là ở chỗ nào.
Chị nhìn tôi với anh mắt là lạ và nói cho tôi địa chỉ. Tôi cũng không thuộc đường lắm chị
lấy một viên đá vẽ đường cho tôi. Chị cũng hỏi lại địa chỉ của tôi và tôi cũng trả lời và vẽ
đường cho chị.
- Khi nào rỗi rãi anh đến chỗ em chơi được không.
- Nhà em không nuôi chó nên anh cứ đến không sợ gì cả đâu.
- Nhưng chắc nhà em nhiêu cây lắm nhỉ. Tôi vừa nói cười câu trả lời của chị.
- Ngõ nhà em nhỏ không có cây cối gì đâu.
- Anh tưởng phải có hàng si dài chứ.
- À cây đấy thì nhiều lắm ạ.
Chị hiểu tôi trêu chị và chị trêu lại. Cả hai cùng cười và nhìn nhau. Tôi thực sự bây giờ thấy
thích chị gái này rồi. Chị ứng biến rất nhanh và không thiếu phần dí dỏm. Trong ánh mắt của
chị toát lên sự thông minh. Tôi so sánh ánh mắt này với anh mắt của những người con gái
khác mà tôi biết thì tôi thấy ánh mắt của chị khác hẳn. Chị không ngại không dấu diểm ý
định của mình. Nhưng ở chị tôi không thể đọc ra chị đang nghĩ gì. Chị và tôi còn nói nhiều
chuyện nữa cho đến khi vào lớp học. Giờ ra chơi tôi vẫn chưa nhận được câu trả lời của chị.
Suy từ tôi ra tôi biết và cũng không hỏi chị. Vì nếu giống như cách tôi vẫn làm thì chị sẽ trả
lời trước khi tôi và chị chia tay khi về học.
Không như tôi nghĩ đến khi chia tay, chị cũng vẫn chưa đưa ra câu trả lời. Tôi về nhà và
thắc mắc không hiểu chị gái này có ý định gì đây. Nhưng rồi tôi biết có đoán cũng không ra
nên tôi thôi nghĩ lung tung.
Chiều hôm sau tôi lại đi bơi như thường ngày. Tôi đến sớm, sau khi khởi động và bắt đầu
thói quen bơi đi bơi lại làn giữa bể. Bơi ở làn này thì không bị cản trở bởi những người đến
bơi mà không bơi. Chỉ vầy nước trêu nhau là chính. Còn tôi đến đây bơi cho khoẻ người và
cho mát vì những ngày hè này quá oi bức.
- Bơi giỏi ghê, thế này thì xứng đáng làm thầy của em.
Tôi quay xang chị đang đứng gần tôi. Lần này chị đi một mình vì tôi không thấy các bạn chị
đi cùng. Tôi nghĩ kịch bản này quả là bất ngờ. Tôi cười.
- Hôm nay cũng đi bơi à.
- Vâng, anh đã hứa 7 ngày em bơi được đấy nhé. Nếu em không bơi được anh phải bắt đền
em.
- Anh hứa nhưng với điều kiện em phải theo đúng chỉ dẫn của anh.
- Dĩ nhiên, nhưng anh phải đồng ý với điều kiện của em nếu em không bơi được.
- Được em muốn anh đền bù gì.
- Em chưa nghĩ ra nhưng phải tương đương với tiền em bỏ ra để mua vé bơi trong 7 ngày.
- Ok, thế còn em bơi được.
- Một bao thuốc.
- Đồng ý luôn.
Thế là tôi lại hướng dẫn chị tận tình. Tôi thấy chị tập rất chăm và quyết tâm. Tôi không hiểu
chị lấy được sự quyết tâm này ở đâu. Tranh thủ lúc chị tập cơ bản tôi vẫn bơi đi bơi lại.
Thỉnh thoảng tôi dừng và chỉnh cho chị các động tác cho đúng. Sau 5 buổi tập chị đã bơi
được và cuối buổi cộng với sự khuyến khích động viên của tôi chị đã bơi được từ đầu bể
đến cuối bể. Chị cực kỳ mãn nguyện. Tôi và chị ngày càng thân. Tuy nhiên vẫn có những
khoảng cách rất lớn. Chị đã nói cho tôi sơ qua về gia đình của chị. Qua đó tôi biết nhà chị ở
Thị trấn Minh Đức Thuỷ Nguyên Hải Phòng. Chị chỉ có một ông anh trai. Anh chị đã lấy vợ
và có 1 đứa con gái. Hai anh chị không đi làm nhà nước mà buôn bán ở chợ. Họ làm ăn
cũng khá theo nhận xét của chị. Bởi anh chị vẫn thường xuyên cho chị tiền tiêu vặt. Bố chị là
kỹ sư đóng tàu làm nhà máy đóng tàu Phà Rừng. Mẹ chị đã mất được 2 năm. Nói về mẹ chị
rất xúc động. Bố chị là một kỹ sư giỏi được đào tạo Ba Lan về nhưng có vẻ hơi bất mãn. Vì
vậy nên nhà chị kinh tế bình thường. Bố chị trước khi mẹ mất ông hay uống rượu nhiều vì
buồn phiền trong chịng việc tuy nhiên không quá đáng vẫn quan tâm chăm sóc gia đình. Tận
khi mẹ mất ông mới thấy hối tiếc và từ bỏ rượu hẳn. Còn tôi cũng kể sơ qua về gia đình tôi
cho chị nghe.
Hôm nay là ngày tôi đi học Tiếng Anh. Tôi vẫn thói quen cũ. Ngồi dưới gốc cây và hút
thuốc.
- Chịng của anh đây.
Chị đưa cho anh một bao vina nguyên vẹn. Tôi cười và nhận lấy. Chị ngồi xuống cạnh tôi.
- Đúng là thầy giỏi.
- Đúng là trò giỏi.
Chị và tôi lại nhìn nhau cười. Ngày học đó thật là vui vẻ với tôi và chị.
Hôm sau tôi không đi bơi vì chiều đó tôi đến nhà Cường có việc và ăn cơm ở đó luôn. Tôi
không gặp được chị nên tôi cũng thấy có gì hơi trống trải nếu không nói là nhớ nhớ. Từ nhà
Cường về tôi đã tìm vào nhà chị chơi. Tôi đi theo đúng chỉ dẫn chị đã chỉ nhưng đến nơi
thấy cửa khoá chặt không có ai ở nhà. Tôi thấy ngại nên tôi về luôn mà không đợi. Tôi
không ngờ rằng căn nhà này, con ngõ này sẽ là điểm đến liên tục của tôi gần 2 năm trời.
Tôi nhớ mãi lần đến đầu tiên này lần đến chơi nhưng hụt của tôi.
Hôm sau tôi mong đi học. Hã lâu lắm rồi tôi mới lại thấy thời gian chậm như vậy. Thời gian
qua tôi sống theo lập trình. Tôi cứ làm mọi việc ngày nào cũng giống ngày nào. Tôi chìm
sâu trong nỗi đau và nỗi nhớ suốt một khoảng thời gian dài. Bây giờ tự nhiên tôi thấy mình
khác quá. Tôi đã lại bắt đầu quan tâm đến mình. Mấy năm qua tôi hầu như không mua
quần áo mới. Có chăng là đôi dầy, đôi dép do đi nhiều hỏng thì mua. Tôi cứ mặc mãi mấy
cái áo chị mua cho. Tôi hầu như không quan tâm đến mình nhiều. Bây giờ nhìn vào gương
tôi thấy mình cũ quá. Thực ra hôm qua tôi đến chơi nhà Cường cũng để lấy tiền để đi mua
vài bộ quần áo mới. Sáng nay tôi đã đi mua, tôi đi cắt tóc. Nói chung tôi muốn mình đẹp
hơn. Tôi thấy mình đã có sinh khí ra và trong lòng tôi bớt sầu não nhiều. Những mộng mị
hàng đêm về chị mất dần. Tôi đã thấy nhơ nhớ chị. Tôi chỉ mong nhanh đến chiều để gặp
chị. Hôm nay cũng thế mãi mới đến giờ đi học. Tôi cứ nhìn đồng hồ liên tục. Tôi muốn gặp
chị.

Mặc bộ quần áo mới mua tôi rời nhà và đến lớp học. Đến nơi tôi bất ngờ chị đã ở đó. Vừa
nhìn thấy tôi chị nói luôn.
- Thứ nhất hôm nay em ttôig anh rồi. Em đi sớm hơn. Thứ hai có chuyện này em báo cho
anh vui lắm.
Chị nói mà mặt hớn hở. Tôi cảm thấy chị đang đợi tôi đến để báo một tin rất vui.
- Có chuyện gì mà em vui thế.
- Anh ra đây rồi từ từ em kể cho.
Chị cầm tay tôi kéo ra ngoài lớp đến thẳng chỗ cái cây mà chị và tôi vẫn ngồi. Tôi đi theo
chị mà thấy người cứ lâng lâng cảm xúc. Tôi quá bất ngờ vì sự thân thiện của chị. Thực sự
tôi không nghĩ chị lại nhanh chóng tin tưởng tôi vậy. Bàn tay con gái mềm mại đang nắm
chặt tay tôi. Lâu lắm rồi, tôi dường như quên mất cảm giác được cầm vào tay con gái. Đã
lâu lắm rồi cảm giác kia tràn về. Tôi như con rối đi theo chị.
- Ttôig rồi em ttôig rồi. Chị vô cùng hí hửng nói với tôi
- Em cứ từ từ nói anh chẳng hiểu gì cả.
- Anh biết không hôm qua em với cái Linh và cái Nguyệt đi bơi. Em cho chúng nó tẽn tò. Hi
hi vui ơi là vui. Chúng nó á hết cả khẩu.
- Chúng nó không ngờ em đã biết bơi à.
- Chúng nó bơi được 20m thì lại phải dừng còn em hôm qua làm 1 vòng như anh vẫn bơi.
Anh biết không khi em dừng lại chúng nó há hốc mồm. Nhìn chúng nó lúc đó sao mà thích
thế. Mặt như ngỗng. Em hôm nay đến sớm để báo tin cho anh. Thích quá thích quá. Em thích
quá. Hi hi hi.
Chị nói một lèo, mặt chị rạng rỡ. Tôi nhìn chị khoái chí mà tôi cũng vui lây.
- Sao hôm qua anh không đi bơi. Dậy xong em rồi nên không đi bơi à.
- Không hôm qua anh có việc bận nên không đi được.
- Mai em lại rủ chúng nó đi bơi tiếp. Em thấy chúng nó về nhà cứ thầm thì thích thế. Mấy
ngày nay nó cứ trêu em được quả này em lấy cả vốn lẫn lãi.
- Mai anh cũng đi.
- Thế nhá mai đi nhá, anh xem bọn nó sẽ lại năn nỉ anh dậy cho mà xem. Nhưng anh phải
làm cao nhé.
- Ai lại làm thế, ngại chết.
- Không anh ở phe em, phải trêu bọn này mới được. Thích quá.
- Em hiếu ttôig nhỉ.
- Anh không biết đâu, từ hôm chúng nó gặp anh đến giờ chúng nó tưởng tượng ra đủ trò để
trêu em. Em không làm gì được. Bình thường con Linh về phe em. Lần này nó trêu em dai
nhất. Em trả thù được khoái quá anh ạ.
- Anh cũng không biết phải ứng xử thế nào. Nếu họ bảo anh dậy thì anh phải nói làm sao.
- Anh cứ bảo là bảo Thuỷ nó dậy cho anh dậy hết Thuỷ rồi.
- Thế thì còn lâu bọn nó mới học.
- Thế mới hay. Phải cho bọn nó một trận.
Tôi thực sự rất khó xử trong tình huống này. Tôi chỉ cười trừ và gật đầu theo xắp xếp của
chị. Lúc này sau khi niềm hứng khởi dần lắng xuống. Chị mới phát hiện ra tôi hôm nay khác
quá. Đầu tóc gọn gàng hơn chứ không bù xù như mọi hôm. Quần là áo lượt mới toanh.
- Hôm nay trình diễn mốt mới à. Chị hỏi tôi.
Tôi ngượng ngùng đỏ mặt. Tôi sợ chị phát hiện ra tôi đang làm đẹp trước chị. Tôi thực sự
không giấu được cảm xúc của mình. Bối rối, sao tôi lại bối rối thế trước chị.
- Hôm nay mới mua bộ quần áo mới. Mấy bộ kia sờn màu hết rồi.
- Nhưng em thấy anh thế này gọn gàng hơn. Khiếp mọi khi luộm thà luộm thuộm.
Tôi lại càng ngượng hơn. Chị tự nhiên quá. Cũng may lúc đó chị giáo đến chứ không tôi
không biết nói với chị thế nào. Bị bắt đúng tim đen nên tôi không thể nói lên lời. Hôm đó
ngồi học đầu óc tôi cứ nghĩ lung tung. Còn chị thỉnh thoảng nhìn tôi và cười rất bí ẩn. Tôi
cố làm mặt lạnh nhưng trong lòng tôi bối rối không yên. Cái tính nhát gái của tôi không thể
bỏ được. Chỉ với người con gái thân thiết thì tôi mới dám nói nhiều hoặc tự tin. Chứ với các
chị gái lạ thì tôi câm như hến. Như đám học trò của tôi nó trêu mãi rồi tôi mới quen và nói
được chứ ban đầu tôi cũng rất rụt rè. Không hiểu sao với chị tôi lại mở miệng dễ dàng như
vậy. Chị khác, tôi cảm nhận thế. Chị thân thiết với tôi. Tôi cảm thấy chị như một người thân
của tôi mới trở về. Với chị tôi nói chuyện rất tự tin. Thế nhưng hôm nay vào hoàn cảnh này
tôi lại bệnh cũ tái phát. Chứ nếu lúc tôi tự tin thì tôi có nhiều câu phát biểu hay phết. Chị
thích tôi cũng bởi những câu đó.
Hôm đó khi ra về tôi không dám đi ngang với chị. Tôi đi tụt tụt lại đằng sau một tí. Tôi nhìn
ngang thấy chị cứ tủm tỉm cười. Tôi ngại quá. Chị quả thực thông minh. Qua việc dạy học
bơi tôi biết và việc tôi và chị học cùng tiếng Anh thì tôi thấy chị thông minh hơn tôi tưởng.
Tôi vừa đi vừa nghĩ với chị tôi phải kỹ càng hơn không có ngày sẽ không có lỗ nẻ mà chui
như hôm nay. Chia tay chị về nhà tôi nhẹ nhõm hẳn. Tôi tự trách mình sao làm mới thì làm
từ từ. Lần này tôi thấy mình lộ quá. Không giống với tôi thường ngày. Thực ra đấy là suy
nghĩ của tôi vậy thôi. Chứ đàn ông bố nào chả như con chịng đực. Gặp chịng cái mà mình
thích là điệu ngay, thể hiện ngay. Tôi còn là chậm. Chứ nhiều người còn thể hiện ngay từ khi
thấy thích thích rồi.
Dạo này, kể từ khi gặp chị tôi đã bắt đầu đưa chị vào nhật ký. Tôi viết nhiều về chị, cảm
nhận của tôi với chị. Hôm nay ngồi đọc lại dòng nhật ký tôi mới giật mình khi thấy qua từng
ngày những dòng nhật ký cứ vui dần lên, dài dần ra. Chị xuất hiện nhiều trong nhật ký của
tôi. Tôi thấy tự dưng mình dường như mất thói quen nhớ chị. Thay vào đó tôi bắt đầu nhớ
chị. Tôi lại bắt đầu nghĩ vẩn vơ. Không biết ngày mai nói chuyện gì với chị. Tôi sợ chuyện
mình bị nhàm chán. Tôi vắt óc ra nghĩ chuyện để chuẩn bị nói với chị. Khi nghĩ được một
chuyện tôi ôn đi ôn lại và mong đến giờ đi học để tâm sự với chị. Nhưng tôi chỉ dám vậy
thôi chứ không dám tán tỉnh gì cả.
Hôm sau đi bơi không gặp chị. Tôi về cũng buồn. Đến buổi đi học thì tôi mới biết hôm qua
chị có rủ chúng nó đi bơi nhưng chúng nó không đi nên chị ở nhà. Mọi việc cứ diễn ra êm
đềm như vậy. Tôi và chị vẫn nói chuyện những câu chuyện vui, vu vơ. Tôi thấy thích chị
nhưng tôi vẫn chưa đủ can đảm để rủ chị đi chơi. Tôi thực sự nhút nhát. Cũng chỉ còn 2
tuần nữa là tôi hết kỳ nghỉ hè và bắt đầu đi học trở lại. Hôm đó đi học tôi chờ, chờ mãi mà
không thấy chị đâu. Tôi thấy lòng nao nao. Ngồi học mà tôi thấy lo lắng tôi tự nhủ không
biết hôm nay chị sao lại không đi học. Và cuối cùng tôi quyết định đi học về tôi vào nhà chị.
Đến nhà chị, tôi thấy trong sân khá nhiều xe. Hình như trong nhà đang có nhiều bạn bè tụ
tập. Tôi gọi cửa. Có một bạn gái ra, một trong hai người bạn gái đang ở cùng chị, nhìn thấy
tôi bạn gái cười to và gọi chị ra.
- Thuỷ, có bạn đến này.
- Ai vậy, mày mời vào nhà hộ tao. Chị nói vọng ra.
- Không ra đón khách đi.
Chị chạy ra và nhìn thấy tôi. Chị bất ngờ, chị không nghĩ tôi đến chơi nhà chị. Chị bối rối nói.
- Chào anh.
- Chào em.
- Anh vào nhà đi sao còn đứng đây.
- Anh để xe đây nhé.
- Vâng anh cứ để đấy. Anh tìm nhà có khó không.
- Không anh đến đây 1 lần rồi.
- Lần nào. Chị ngạc nhiên nói.
- Hôm đó anh đến nhưng không có ai ở nhà nên về luôn.
- À, anh vào đi.
Chị quay vào nhà lườm hai đứa bạn. Chúng đang thì thầm cười rúc ríc. Còn tôi khi vào nhà
thì thấy có thêm mấy bạn nam có nữ có. Hình như mọi người đang tụ tập sinh nhật ai đó thì
phải. Lúc này tôi mới nghĩ. Thôi chết rồi, hôm nay sinh nhật chị. Tôi nhìn thẻ sinh viên của
chị tôi nhớ láng máng tháng này mà không nhớ ngày. Chị mời tôi ngồi xuống và chị ngồi cạnh
tôi. Chị giới thiệu mọi người cho tôi và giới thiệu tôi cho các bạn chị. Lúc này tôi thấy
mình quê quá. Không hoa, không quà tay không đến đúng vào sinh nhật chị. Chị biết nên chị
tỉnh bơ nhưng hai chị bạn thì không tha cho tôi.
- Bọn em tưởng anh Q đến phải có bông kiếm dài lắm.
- Anh thấy Thuỷ không đi học tưởng chị ốm nên đi học về rẽ qua chứ không biết hôm nay là
sinh nhật của Thuỷ. Tôi thành thực nói.
- Học với nhau cả tháng trời lại còn dạy bơi mà không biết sinh nhật nàng. Thế này tội lớn
rồi. Linh nói trêu tôi.
- Chúng mày vớ vẩn. Anh kệ bọn nó. Chị tham gia vào cứu tôi.
- Lại còn bênh chàng nữa kìa.
Chị không nói nữa vì chị biết nói với bọn chua ngoa này không lại. Chị chỉ lườm bọn nó và
đưa cho tôi một miếng củ đậu mời tôi. Tôi nhận lấy mà tay run run. Chị cười tủm tỉm. Tôi
quá quê, không biết nói gì. Chỉ biết ngồi uống nước im lìm. Bây giờ tôi mới quan sát các bạn
của chị. Mấy người bạn học cùng cấp 3 thì toàn con gái. Mấy bạn đại học thì đi đến sinh nhật
chị đều có đôi. Tôi nghĩ thầm, ở đây không có đối tượng của chị. Chắc chưa đến vì cũng
mới có hơn 8h. Tôi càng nghĩ tôi càng trách mình vô tâm không để ý gì cả.
Tôi cũng phải đợi lâu, một lúc sau các đối tượng giống tôi cũng xuất hiện. Ba bó hoa và
quà. Trong đó đặc biệt của một cậu cao cao gầy gầy nhìn khá nhút nhát. Đó là bó hoa rất
đẹp với một bông hồng to đỏ thắm. Qua các cuộc nói chuyện biết cu cậu học cùng phổ
thông với chị nhưng khác lớp. Cu cậu nhìn tôi có vẻ khá khó chịu. Chị đón nhận rất hững hờ.
Có vẻ chị không mong chờ lắm món quà này. Chị rất vui với tất cả mọi người. Thỉnh thoảng
chị quay xang chăm sóc tôi bằng một cái kẹo hay miếng hoa quả. Chị sợ tôi lạc lõng giữa
đám bạn của chị. Tôi đúng thế chả biết nói chuyện gì mà chỉ ngồi ăn, uống nhẹ nhàng và
quan sát.
Buổi sinh nhật cũng giống như bao buổi sinh nhật tôi đến. Mọi người ăn, nói chuyện rôm rả.
Rồi lần lượt đứng dậy ra về. Đầu tiên là các cặp đôi rồi đến các bạn gái. Tôi cũng định mấy
lần định ra về nhưng cứ nhìn xang chị, chị nhìn tôi lại thôi. Chị biết tôi muốn về nhưng chị
muốn tôi ở lại. Cuối cùng chỉ còn lại hai chị bạn cùng phòng, tôi và cậu bạn. Cậu bạn nhìn
tôi với ánh mắt hình viên đạn nhưng tôi kệ. Nếu đọ độ lỳ với tôi thì cậu ta nhầm. Tôi có
thể đợi cả ngày để đạt được một việc nào đó nếu tôi cần làm. Chịng với việc chỉ nói chuyện
với hai chị bạn cùng phòng còn tôi được chị chăm sóc thì cậu thấy mình thật sự lẻ loi. Cuối
cùng cậu ta phải về trước. Tôi cũng định về luôn nhưng chưa kịp mở miệng chị lại nhìn tôi,
tôi lại thôi. Chị rất tinh tế, nhạy cảm và thông minh. Tôi chưa hiểu ý của chị là thế nào nhưng
tôi thấy ở lại cũng là mong muốn của tôi.
Tôi về cuối cùng, chia tay chị tôi vẫn còn ngại.
- Anh về nhé, đừng ngại không biết không có tội mà.
- Anh thành thật xin lỗi anh không biết ngại quá.
- Thôi nhé, hẹn gặp anh ở lớp đi về cẩn thận, nếu rỗi thỉnh thoảng qua chỗ em chơi.
- Ừ, chỉ sợ em thấy mặt anh nhiều quá đâm ghét, hẹn gặp thứ 6 ở lớp.
- By anh.
- By em cho anh gửi lời chào đến hai bạn nhé.
- Khách sáo thế. Anh về cẩn thận.
- Chào em lần cuối.

Xem lý lịch thành viên http://vienthong10a-forever.forumvi.com

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Bài viết mới cùng chuyên mục

Bài viết liên quan

Bài viết cùng chuyên mục:

    QUYỀN HẠN CỦA BẠN:
    Bạn không có quyền trả lời bài viết

    Chia sẻ