Diễn đàn của Lớp Cao Đẳng Điện Tử Viễn Thông 10A - Trường Cao Đẳng Kỹ Thuật Cao Thắng

Diễn Đàn Chia Sẻ, Tổng Hợp Kiến Thức Chuyên Nghành Điện Tử Viễn Thông - Tin Học và Giải Trí, Nơi Giao Lưu, Chia Sẻ Kiến Thức, Kinh Nghiệm Học Tập Với Bạn Bè, Thế Giới Dành Cho Mọi Người...

Trả lờiTổng Hợp Một Số Tài Liệu Học Lập Trình Và Ví Dụ Về PIC 16f877a(full) - 102 Trả lời
Trả lờiTổng hợp bài tập thực hành vi xử lý pic16f877a của Trường CĐKT Cao Thắng - 69 Trả lời
Trả lờiTổng hợp Ví dụ Proteus cho PIC 16F877A FULL - 58 Trả lời
Trả lờiTổng Hợp Một Số Tài Liệu Học Lập Trình PIC - 40 Trả lời
Trả lời[ĐATN]Hệ thống báo động an ninh dùng 16f8877 điều khiển bằng phần mềm FULL - 37 Trả lời
Trả lời[ĐATN ] Mô hình ngôi nhà tự động - 23 Trả lời
Trả lời[ĐATN ] Thiết kế và thi công máy phát sóng FM - 20 Trả lời
Trả lời[ĐATN ] Giao tiếp máy tính điều khiển thiết bị điện trong nhà - 18 Trả lời
Trả lời[ĐATN ] Thiết kế và thi công tổng đài điện thoại - 16 Trả lời
Trả lời[Fiction] Hãy chờ em đánh răng xong nhé ! - 16 Trả lời
Lượt xemGhost Windows 7 đa cấu hình ( All PC + Laptop ) Full Soft 32 bit - 10394 Xem
Lượt xemSHARE tài khoản Premium up.4share.vn & fshare.vn lớn nhất! - 10217 Xem
Lượt xemStep 7 MicroWin V 5.5 Bản cài trên Win 7 Đã Test va chạy tốt. Phần mềm lập trình PLC - 10069 Xem
Lượt xemCCS - phần mềm lập trình - Hướng dẫn cài đặt và sử dụng CCS (PIC C Compiler) - 9999 Xem
Lượt xemEasy DriverPack 5.2.5.5 – Bộ cài Driver tự động cho mọi loại máy tính ! - 9157 Xem
Lượt xemPhần mềm vẽ mạch Proteus 7.8 SP2 Full New - 8987 Xem
Lượt xem IObit Advanced SystemCare 5 PRO + key.Bản quyền nhá! - 7799 Xem
Lượt xemTổng hợp các Game hay cho mọi máy tính ( Nhẹ và hay ) ! - 7107 Xem
Lượt xemTừ điển chuyên ngành Điện Tử Viễn Thông chuẩn nhất ! - 6710 Xem
Lượt xemTổng Hợp Một Số Tài Liệu Học Lập Trình Và Ví Dụ Về PIC 16f877a(full) - 6453 Xem
THÔNG BÁO ĐẾN TẤT CẢ MỌI NGƯỜI

KỂ TỪ NGÀY 1/7/2013 TRANG WEB CHÍNH THỨC NGƯNG HOẠT ĐỘNG VÀ SẼ KHÔNG CHO ĐĂNG KÝ THÀNH VIÊN , KHÔNG HỖ TRỢ QUA MAIL HAY ĐIỆN THOẠI NỮA MÌNH VẪN SẼ ĐỂ NGUYÊN HIỆN TRẠNG TRANG WEB CHO CÁC THÀNH VIÊN CŨ VÀO TÌM LẠI TÀI LIỆU VÀ COI NHƯ LÀ KỈ NIỆM GÌ ĐÓ CHO MÌNH. Các tài liệu thì là của chung mọi người tùy ý sử dụng.
Cám ơn mọi người đã ghé thăm trong suốt thời gian qua , chúc tất cả mọi người thành công trong cuộc sống và trên con đường mình chọn nhé !
p/s: Nguyễn Phát
ADBLOCK
DIỄN ĐÀN KHUYÊN DÙNG ADBLOCK ĐỂ CHẶN QUẢNG CÁO TRÊN MỌI TRANG WEB !
GOOD WEBSITE FOR ELECTRONIC
WEB ĐIỆN TỬ HAY CHIPKOOL.NET ! minhdt3k/ !

You are not connected. Please login or register

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

avatarTên: Admin
Cấp bậc: Nguyễn Phát -Người Điều Hành
Nguyễn Phát -Người Điều Hành
Loading
Chị cứ thế dặn tôi mọi chuyện từ việc giữ dìn sức khoẻ, đến việc ăn uống, rồi việc vệ sinh. Rất nhiều, rất nhiếu sự quan tâm chị dành cho tôi. Tôi chỉ biết gật đầu đồng ý. Chúng tôi cứ ôm nhau như vậy rất lâu và cuối cùng chúng tôi cũng rời nhau ra. Chị hôn nhe lên trán tôi
- Thôi em phải đi tắm rửa đây chứ em thấy mình bẩn quá. Anh có đi tắm với em không.
- Anh mệt cho anh mượn cái khăn anh lau người cũng được.
- Khiếp thế thì hôi lắm. Em không ngủ với anh nữa đâu.
- Thôi mai anh tắm.
- Đúng là đồ lười, anh có uống nước không.
- Có.
Tôi với tay lấy chiếc khăn từ chị để lau người. Sau khi xong chị lấy khăn quấn quanh người và đưa cho tôi cốc nước. Chờ tôi uống xong chị vơ bộ quần áo và đi xuống nhà. Tôi tthiếp đi mà không biết chị lên ngủ với tôi lúc nào.
Dậy dậy, muộn rồi dậy nhanh lên anh.
- Mấy giờ rồi cho anh ngủ thêm tý nữa đi
- Dậy đi 8 rưỡi rồi, mau lên em nấu ăn sáng rồi dậy ăn không nguội.
- Cho anh ngủ thêm lúc nữa đi
- Không được dậy đi ăn rồi em còn đưa đi mua bộ quần áo để đi học rồi em còn phải về.
Tôi ngồi dậy, mắt nhắm mắt mở. Hai mắt cứ díp tịt lại. Tay gãi đầu gãi tai.
- Xem kìa xấu trai chưa. Dậy đánh răng rửa mắt để em gấp chăn màn cho.
Tôi đứng dậy uể oải đi ra khỏi phòng. Chị gọi dật lại
- Anh, lấy quần áo dài xuống thay mắc luôn còn đi không muộn. Nhanh lên xem kìa
- Ừ anh đang buồn ngủ díp hết cả mắt này.
Chị cũng đã gấp màn xong. Chị đi sau tôi và thúc dục. Tôi xuống nhà và vào nhà tắm đánh răng rửa mặt rồi tắm qua một tý cho sạch sẽ và tỉnh ngủ. Sau khi mặc quần áo ra thì đã thấy tô miến tim cật ở trên bàn. Cũng đã thấy đói tôi xà ngay xuống định ăn. Chị đang rửa ráy và cất đồ nấu ăn vào tủ.
- Xem kìa như chết đói không đợi em ăn cùng à.
- Tim cật ở đâu ra đấy em.
- Em vừa đi chợ mua, ngủ như chết có biết gì đâu.
- Ừ anh mệt, em lau dọn nhà rồi à.
- Sao để nhà bẩn vậy. Đúng là đồ con trai lười.
- Em xong chưa ngồi xuống ăn anh đói rồi.
- Đây em xong rồi đây.
Chúng tôi ăn với nhau và sau khi xong chị đưa tôi đi mua quần áo. Đúng là đi chọn đồ với con gái là việc làm tôi ghét nhất. Chị cũng không ngoại lệ cứ nâng lên đặt xuống bắt tôi thử hết bộ này đến bộ khác rồi trả giá lại chê đắt rồi lại thử. Cuối cùng chị cũng chọn được cho tôi một bộ quần áo sau gần 1 tiếng đồng hồ. Chị mãm nguyện và đưa tôi về nhà. Về đến nhà và nhà uống cốc nước xong.
- Thôi em về đây không muộn rồi. Chị nói mà không muốn về tý nào
- Hay em gọi điện cho mẹ bảo bận tối mới về được.
- Thôi em phải về còn phải trả xe cho bạn em nữa.
Tôi năn nỉ chị ở lại một lúc. Chị ngần ngừ mà thực lòng chị không muốn về. Chị sợ về nhà đối diện với mẹ chị. Chị sợ những lời nói của mẹ. Sau một hồi đấu tranh tư tưởng chị cũng quyết về. Tôi ôm chị và hôn nhẹ chị.
- Thôi để em về. Em phải về không ở được.
- Thế cũng được, em cứ để anh ở lại một mình. Tôi dỗi.
- Anh đừng làm khó em. Em cũng muốn nhưng em không ở lại được. Ghét thế.
- Thôi cũng được em về cũng được. Về đi cẩn thận vàê đến nhà gọi lại cho anh nhé.
- Ừ thôi em phải về đây. Anh ở lại đừng buồn nhé. Thức ăn em nấu sẵn để trong tủ lạnh, vơm em đặt từ sáng rồi tý nữa không phải nấu nhé.
- Thế bao giờ em lên.
- Có thể tối thứ 5 em lên nhưng em chỉ lên chia tay anh rồi về chứ cả tuần này em bận lắm.
- Anh nhớ em anh xuống đó nhé.
- Thôi đừng xuống, giữ sức khoẻ còn lên nhập học chứ ốm thì em không gánh được trách nhiệm đâu.
- Rỗi thì gọi điện cho anh nhé.
- Ừ thôi tạm biệt anh yêu.
- Ừ về nhé.
Tôi cố ôm hôn chị lần nữa và cũng phải để cho chị ra về. Đứng ở cửa nhìn theo đến khi bóng chị mất hẳn mới vào nhà. Một cảm giác cô đơn trống trải. Mới đấy thôi giờ tôi chỉ còn lại một mình.
Được hơn 30’ chị gọi điện lại đã về nhà an toàn. Hai chị em nói với nhau vài chuyện rồi cúp máy. Tôi chỉ còn lại một mình không có việc gì làm nên lên nhà đọc truyện. Đọc được một lúc thì ngủ quên mất. Tôi tỉnh dậy vì có tiếng chuông điện thoại. Chạy nhanh xuống nhà nghe máy vì nghĩ là chị gọi nhưng không phải mà là bố mẹ. Mẹ tôi dặn tối chỉ cần đặt cơm còn thức ăn thì bố mẹ tôi cầm về. Nhìn đồng hồ đã hơn 2h chiều. Thấy bụng đói thì đi ăn cơm. Ngồi ăn cơm một mình nỗi nhớ chị tràn về. Vừa mới chia tay nhau thôi mà đã nhớ cồn cào da diết. Không biết giờ này chị có nghĩ về mình không. Đó là cảm giác của người đang yêu. Cả buổi chiều đó tôi như người mất hồn. Đến hơn 5h thì bố mẹ cũng về đến nhà. Sau khi nghỉ ngơi, tắm rửa cả nhà cũng vào bữa tối. Trong lúc ăn cơm tôi mới biết lý do bố mẹ tôi lên Hà Nội 2 ngày. Ông bà lên đặt cọc tiền mua nhà để tôi có nhà ở khi đi học trên Hà Nội. Căn nhà theo như mô tả của bố mẹ thì ở gần trường. Nhà của bạn chú Tuấn ngân hàng. Bố mẹ tôi dặn có ai hỏi thì cứ bảo đó là nhà mượn của chú Tuấn không được nói nhà mình mới mua vì sợ điều tiếng phức tạp. Ngày đó việc mua nhà cũng khá khó khăn. Bố mẹ tôi phải nhờ chú Tuấn đứng tên mua vì chú có hộ khẩu Hà Nội. Bố mẹ tôi luôn là như vậy, luôn chu đáo mọi chuyện. Nói chung tôi được bố mẹ lo đến tận chân răng từ bé đến lớn. Việc bố mẹ yêu cầu chỉ có mỗi việc học. Và tôi cũng một phần nào đáp ứng được nguyện vọng của bố mẹ. Thế nên ông bà không tiếc gì cả. Mặt khác có mỗi mình tôi nên ông bà tập chung mọi thứ tốt nhất cho tôi. Nói chung tôi rất cảm động và luôn thầm nhủ mình không được làm bố mẹ phiền lòng. Tối hôm đó và mấy ngày hôm sau bố mẹ tôi đi suốt ngày một phần đi đòi tiền cho mượn cũ và đi vay mượn chỗ còn thiếu để thứ 4 bố tôi phải lên Hà Nội giao tiền còn lại. Vì bạn chú Tuấn cần tiền gấp để đi nước ngoài nên họ mới bán giá khá mềm. Nhà thì bố mẹ tôi đã nhận và nhờ chú Tuấn tổ chức sửa qua loa cho tôi. Thực ra khi lên đến Hà Nội thì tôi thấy căn nhà tương đối hoàn hảo để ở. Chú Tuấn chỉ có sơn sửa lại, lắp đặt máy bơm nước và thay sửa một ít đồ điện, lắp rèm cửa …. Nên đến hôm tôi lên cơ bản hoàn tất rồi. Trong thời gian đó tôi và chị ít liên lạc, mỗi ngày chỉ gọi được tý điện thoại vào buổi chiều. Công việc gia đình và việc chuẩn bị học làm tôi phân tâm nhiều nên chỉ tối đến khi nằm một mình thì mới thấy nhớ chị. Tôi cũng kể qua cho chị biết chuyện mua nhà và nói với chị lịch lên Hà Nội thay đổi sáng thứ 5 tôi phải lên trường rồi. Sáng thứ tư bố tôi đi rất sớm. Bố lên ngoài việc trả tiền thì còn việc đi mua sắm cho tôi giường chiếu, bàn ghế và chiều lại phải về vì hôm sau có cuộc họp quan trọng bố tôi không thể nghỉ được. Tối hôm đó cả nhà bác Luân lên chơi nhà tôi. Chị cùng lên. Hai chị em nhìn nhau bịn rịn nhưng không giám thể hiện gì vì có mẹ chị ở đó. Chị có vẻ rất buồn nhưng vẫn cố mặt làm vui. Tôi nhìn chị tôi hiểu ngay nhưng cũng chỉ biết vậy mà không biết phải làm thế nào.
- Có việc này có khi chú phải nhờ Mai Anh. Bố tôi nói
- Dạ có việc gì ạ chú cứ nói.
- Chú định nhờ vợ chồng chú Tuấn ngày mai đi mua sắm nốt mấy thứ cho Q. Nhưng mấy ngày nay chú đã mất rất nhiều thời gian cho nhà chú rồi. Mặt khác con chú cũng nhập học nên chú tránh. Cháu thuộc đường Hà Nội ngày mai cháu đi cùng hai mẹ con lên Hà Nội giúp chú được không.
- Dạ và chị quay xang hỏi ý kiến bố mẹ
- Bố mẹ có cho phép con đi Hà Nội nhá.
Bác Luân thì đồng ý ngay nhưng mẹ chị thì có phần ái ngại.
- Thế còn việc hội diễn của con thì sao.
- Dạ con xong rồi thứ hai tuần sau mới khai mạc. Xếp con yêu cầu thứ 7 mới phải xuống xã kiểm tra lần cuối.
- Ừ thế thì được con cứ đi đi.
Mẹ chị không thể làm khác được. Còn tôi thì như mở cờ trong bụng.
- Mai Anh đưa số điện thoại nhà con Loan đây để bố gọi cho nó xin nghỉ 2 ngày cho con.
Chị đọc số điện thoại nhà bí thư cho bố. Bác gọi ngay và dĩ nhiên chị bí thư đồng ý.
- Cái Loan nó đồng ý rồi, mai con đi với em giúp chú.
- Thôi cả nhà về để cho em còn nghỉ ngơi mai nó lên nhập học. Mẹ chị tiếp lời
- Thôi nhà tôi về đây. Q đi học mạnh khoẻ chăm chỉ nhé. Sang năm bác lại cho đi chơi.
Bác cười vỗ vai tôi. Bác quay xang chị bảo
- Mai Anh ở luôn lại đây mai đi với em.
- Con phải về chuẩn bị quần áo sáng mai con xuống sớm.
- Cái ông này đi 2 ngày phải có quần áo, ông cứ như người trên trời. Bác gái nói
- Sáng mai tôi phải đi họp sớm trên UB tỉnh Mai Anh muốn cầm bộ nào thì bảo Quỳnh Anh nó chuẩn bị cho rồi sáng mai tôi cầm sớm cho. Bây giờ bắt nó về sáng mai đi xe máy sớm tôi không yên tâm.
- Thôi cất xe máy vào lên nhà xem có việc gì thì chuẩn bị cho em nó mai còn đi sớm. Bố chị quay lại nói với chị.
- Vâng ạ vậy bố bảo Quỳnh Anh lấy cho con hai quần kaki và mấy cái áo sơ mi kẻ màu trắng.
Chị chạy ra thì thầm gì với mẹ. Sau đó hai bác về. Bố mẹ tôi lên nhà chuẩn bị, chỉ còn hai chị em dọn dẹp khoá khoáy dưới nhà. Đợi bố mẹ đi khuất, tôi ôm chặt chị. Chi giằng ra, mặt cười tươi.
- Không đùa đâu, liều thế.
- Mai chúng mình cùng đi Hà Nội rồi sướng thế.
- Thôi lên nhà chuẩn bị đi, lấy cho mượn cái áo phông nhé.
- Ừ, tối nay ngủ gác xép nhé.
- Không lên nhà đi …. Cứ như trẻ con.
Tôi hiểu ý chị. Chị sợ tôi vui quá buột miệng ra anh anh em em thì toi luôn. Tôi đi lên cầu thang vừa đi vừa thổi sáo. Tôi vui quá. Mọi việc diễn ra quá bất ngờ, tôi cứ tưởng chúng tôi còn lâu mới ở bên nhau thì ngày mai chị lại đưa tôi lên trường.
Mẹ tôi cả ngày hôm nay ở nhà đã chuẩn bị kỹ rồi nên về cơ bản không có gì phải làm cả. Bà chỉ xem lại lần cuối và gọi chị lên dặn cẩn thận không sợ quên rồi ông bà đi ngủ luôn. Tôi rủ chị xuống gác xép đánh cờ cho vui thì mẹ bảo thôi đi ngủ sớm đi mai còn đi không mệt. Chị dạ rồi về phòng. Tôi cụt hứng nên xuống gác xép. Ra khỏi phòng bố mẹ tôi nháy nháy chị nhưng chị lắc đầu. Tôi xuống gác xép nằm mà trằn trọc không ngủ được. Có câu nói :
Kim đâm vào thịt thì đau.
Thịt đâm vào thịt nhớ nhau cả đời
Viện vào mình lúc này sao đúng thế. Nỗi nhớ được ôm ấp chị, được hoà tan vào chị, được nói chuyện với chị làm cho tôi bứt rứt khó chịu vô cùng. Cứ có tiếng kêu gì lạ là tôi nhỏm dây và nghĩ chắc chị xuống đây, đợi một lúc lại thấy im ắng tôi lại nằm xuống. Nằm một lúc lâu thấy khó chịu quá tôi từ từ đi lên phòng chị. Nghe ngóng xang phòng bố mẹ thấy tiếng gáy đều của bố tôi. Chắc hai cụ ngủ ngon rồi vì mấy ngày nay các cụ quay như chong chóng. Tôi mở cửa phòng chị thì thấy không khoá. Tôi lẻn vào và chui lên giường nằm cạnh chị.
- Chưa ngủ à. Biết ngay thể nào cũng mò lên.
- Thế em cũng chưa ngủ à.
- Ừ nằm trằn trọc không ngủ được.
- Chắc lúc nẫy mẹ bảo gì à
- Ừ
- Thế mẹ bảo gì.
- Thôi không nói nữa mất vui.
Tôi ôm chị vào lòng và định đặt lên môi chị một nụ hôn. Chị tránh.
- Anh đi xuống đi rồi em xuống. Ở đây ngộ nhỡ bố mẹ thức thì chết.
- Nhanh nhé, anh đợi.
Tôi xuống nhà một lúc thì chị xuống. Chị khoá cửa và vào nằm cạnh tôi.
- Nhớ em không ngủ được à.
- Đợi mãi mà không thây xuống.
- Mẹ nói em đang buồn
- Mẹ bảo sao
- Toàn những chuyện linh tinh đau đầu.
- Có chuyện gì thì nói cho anh nghe
- Thôi bỏ đi, mình nói chuyện khác.
Thế rồi chúng tôi ngồi nói chuyện và hồi tưởng về đợt lên thi đại học. Chúng tôi tôm nhau cấu nhau và trêu nhau. Nói về chuyện đó tôi lại nóng trong người và rạo rực. Tôi hôn chị, chị hôn nhưng không nhiệt tình. Khi tay tôi luồn vào ngực chị thì không sao, nhưng cứ du lịch xuống dưới chị không cho. Chị bảo hôm nay chị không thích. Biết thế nên tôi không làm gì nữa chúng tôi chỉ nói chuyện linh tinh. Được khoảng 1 tiếng thì chị lên nhà đi ngủ để mai còn dậy sớm. Tôi thì cơ bản cũng đã giải toả được phần nào nên không níu giữ và chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau, cả nhà dậy sớm để chuẩn bị. Đến 6h 30’ thì bố chị đem quần áo lên cho chị và cùng bố tôi đi ăn sáng rồi đi họp. Tôi, mẹ và chị chuẩn bị hành lý. Mẹ tôi cẩn thận chuẩn bị bao nhiêu thứ nào là bát đĩa cốc chen, xong nồi, quần áo, chăn chiếu đủ cả. Đến hơn 7h thì xe của cơ quan bố tôi đến và mọi người cho đồ lên. Đến 8h hơn thì tôi bắt đầu lên xe đi Hà Nội. Đến bây giờ nghĩ lại mới biết đó chính là lần chia tay Ninh Bình để đến một phương trời mới của tôi. Sau này tôi cũng về nhưng chỉ thoáng qua. Lần về lâu nhất là tết năm thứ nhất được 15 ngày sau đó thường 4 đến 7 ngày vào dịp tết và hè còn không chỉ 1 đến 2 ngày. Cách đây 4 năm bố mẹ tôi về hưu hết và lên ở với vợ chồng tôi. Từ đó hầu như tôi rất ít quay lại Ninh Bình chỉ có ma chay, hiếu hỉ thì về còn không thường về Nho Quan quê tôi. Nguyên nhân tôi ít về khi còn học một phần vì những kỷ niệm và một phần còn phải trông coi nhà cửa trên Hà Nội. Sau này thì do công việc bận rộn rồi chuyện vợ con cuộc sống nên không có thời gian quay lại.
Đến Hà Nội, vợ chú Tuấn đã đợi ở bệnh viện Bạch Mai. Cô dưa chúng tôi về nhà. Căn nhà nhỏ 54m2 được xây 2,5 tầng kiểu nhà ống. Nhà nằm trong ngõ phố Lương Đình Của. Ngõ rộng nhưng xe ô tô không vào được mà đậu cách đó hơn 50m. Nhà vừa mới sơn sửa nên còn bẩn nguyên. Tất cả mọi người chuyển đồ vào nhà để xe quay về Ninh Bình ngay. Vợ chú Tuấn hẹn mẹ tôi chiều 4h qua để dẫn mẹ tôi đi mua chút đồ còn cô phải quay lại cơ quan làm việc. Chỉ còn hai mẹ con và chị. Nghỉ ngơi một chút mọi người lao vào lau dọn nhà cửa. Đến trưa mọi người ra ngoài quán ăn cơm bụi sau đó về nhà dọn dẹp tiếp. Đế 3h chiều cơ bản mọi việc vệ sinh, giường chiếu, bàn tủ, bát đũa cơ bản xong xuôi. Chị và mẹ tôi đi ra chợ Kim Liên mua mấy thứ về làm cơm tối thắp hương tạm để tôi về nhà mới và có cô chú Tuấn với bạn chị, chị bạn lần trước cho hai chị em mượn nhà và xe khi tôi đi thi đại học, đến ăn cơm. Chỉ còn một mình ở nhà tôi lúc này có thời gian đi tham quan nhà từ trên xuống dưới. Trên tầng 3 có 1 phòng làm phòng thờ và bố tôi mua một cái phản nhỏ ông để trên đó. Bên ngoài là một chiếc sân phơi, tầng 2 có 2 phòng ngủ và 1 nhà vệ sinh nhỏ. Cả hai phòng đều có giường chiếu chăn màn đầy đủ riêng phòng tôi có thêm bàn học và cái tủ nhỏ. Thiết kế căn nhà cũng khá hợp lý vì có một giếng trời từ trên xuống nên làm cho phòng trong không tối lắm. Tầng 1 thông nhau ngăn cách bằng 1 chiếc cầu thang và có 1 nhà vệ sinh ở dưới cầu thang. Phía trong làm bếp bên ngoài làm phòng khách. Nhà còn có một sân nhỏ khoảng 10m2. Nói chung một mình tôi ở đây quá lý tưởng và rộng rãi. Còn một số vật dụng khác như tủ lạnh, ti vi bố tôi bảo sau tết rồi ông mua cho.
Một lúc sau thì mẹ và chị về, lại toàn đồ là đồ được khuân về và một ít thức ăn. Mọi người lại sắp đặt đồ đạc và dọn dẹp tiếp. Đến 4h thì vợ chú Tuấn đến và chở mẹ tôi ra chùa để bốc bát hương và mua một số đồ cúng. Mẹ dặn chị và tôi ở nhà chuẩn bị nấu nướng. Khoá cổng vào nhà tôi thấy chị đang bỏ các thứ ra chậu rửa. Từ sáng đến giờ bận suột rồi vướng mẹ hai chị em không nói được riêng nhau điều gì. Bây giờ vào thấy chị tôi đi đến đằng sau hai tay ôm eo.
- Hôm nay em vất vả quá nhỉ.
- Thôi bỏ em ra người em bẩn như con ma hôi rình thế này còn ôm với ấp.
- Cả ngày nay thấy người yêu làm vất vả thương quá để anh bóp lưng cho nhé.
- Thế thì tuyệt anh làm đi.
Tôi bóp nhẹ lưng chị và thỉnh thoảng trêu cù cù một cái. Hai chị em vừa nói chuyện vừa cười đùa vang nhà. Sự hưng phấn dâng cao tôi ôm lấy chị và đặt lên môi chị một nụ hôn ngọt ngào. Chị cũng đáp trả mãnh liệt. Đang say đắm trong nụ hôn thì tiếng chuông cửa vang lên. Chị đẩy nhẹ tôi ra.
- Thôi thôi, bạn em đến rồi anh ra mở cửa đi.
Chap mới cho các bác đây:
Tôi tiếc nuối vì đang được chìm đắm trong yêu thương thì có người phá đám. Nghĩ trong đầu trách bà chị thật không đúng lúc tý nào. Tôi ra mở cửa thì thấy chị Lan và một chị nữa đến. Hai người mỗi người một xe. Tôi mở cửa cho hai chị vào nhà và mời hai chị vào trong nhà. Chị đang dở tay chạy ra đón tiếp và nói mấy câu chuyện hỏi han. Qua câu chuyện tôi được biết chị còn lại là bạn ở cùng phòng với chị Lan họ cùng sang đây theo lời mời của mẹ và chị tối nay ăn nhà mới. Chị Lan đem xe cho chị mượn để ngày mai đưa tôi đi nhập trường. Thế là sau một lúc truyện trò linh tinh 3 người con gái xúm vào làm bếp. Đúng là “Một chị làm chẳng nên non, ba chị chụm lại lên hòn núi cao” loáng một cái mà mọi việc đã xong. Gà luộc xong, cơm nấu xong, tất cả các món đã đâu vào đấy mà còn đẹp mắt. Đúng con gái thật là khéo tay. Tôi thấy thế khen các chị.
- Đúng là các chị khéo tay thật. Sau này anh nào vớ được thì thật may mắn.
- Chuyện chị mày mà lại không khéo tay. Chị Lan nói.
- Thôi đi ông nịnh đầm, chỉ được cái xảo mép thôi. Chị trêu tôi.
- Em thì thấy thế nào nói thế đấy chứ có nói gì sai đâu. Chị Lan nhỉ.
- Thằng này khá thật làm các chị phổng hết cả mũi. Nó mà đi tán gái thì đổ như chuối gặp bão. Chị Lan tiếp lời.
Tính chị Lan là thế việc gì cũng bôm bốp, nhưng cực kỳ tốt tính. Tôi cười không dám nói gì nữa mà len lén nhìn chị. Chị tỉnh bơ, khi chị em Lan đi ra phòng khách thì chị đi qua dẵm vào chân tôi một cái thật đau. Tôi không dám kêu chỉ nhăn nhó nhìn chị.
- Cho chết chỉ được cái dẻo mép.
Tôi cười trong đau đớn và thích thú. Chị lại tung tẩy ra phòng ngoài nói chuyện với hai chị. Người ta nói hai người đàn bà với một con vịt là thành cái chợ thì đúng thật. Ba người con gái ngồi với nhau mà lâu ngày mới gặp thì kinh khủng đủ mọi chuyện trên đời được đưa ra nói rôm rả cả phòng chuyện như chợ vỡ. Nào là đứa nào mới lấy chồng, đứa nào mới lấy vợ. Nào là con đấy trông thế mà sướng, rồi quần quần, áo áo đủ thứ…. Thấy mình ở đó cũng vô duyên nên tôi lên nhà đi tắm vì người cũng khá bẩn.
Xuống nhà thấy nhà im im còn 3 chị đang vừa làm vừa rù rì nói chuyện trong bếp.
- Sao đang ồn ào mà lại im ắng vậy.
- Bố con chú Tuấn đến rồi đang ở phòng ngoài. Chị thì thào tay chỉ chỉ.
Tôi ra gặp chú và Cường, con chú là đồng chí đưa tôi đi hiệu sách Tràng Tiền mua sách cho chị Thanh. Cường năm nay cũng thi đại học và nó đỗ HVNH theo nghề của bố. Đến bây giờ tôi và Cường không thân nhau lắm chỉ chơi ngoại giao. Cũng chỉ vì đồng chí lúc nào cũng bị so sánh nên đồng chí không ưa tôi. Tuy nhiên đồng chí cũng có một công là dậy tôi lái xe máy vì đồng chí có xe máy từ rất sớm. Chú Tuấn thấy tôi hồ hởi hỏi han và chú dẫn ra sân giới thiệu cho chiếc xe đạp chú tặng. Đó là một chiếc xe cuốc (xe nam) mà đến giờ tôi vẫn giữ làm kỷ niệm. Thực ra bố tôi tặng cho Cường một kim từ điển mà ngày đó rất quý nên chú cũng ngại và tặng lại tôi cái xe. Bình thường đi xe nữ, nhưng bây giờ thử đi xe nam nên cũng hơi ngượng. Phải mấy ngày sau tôi mới quen. Đi thử về thì mẹ tôi cũng đã về. Chị, mẹ và vợ chú tuấn lên nhà cúng bái sau đó cả nhà vào ăn vui vẻ. Trong bữa ăn câu chuyện chủ yếu của mọi người là truyền đạt cho tôi kinh nghiệm sống, đi lại và học tập ở Hà Nội.
Ăn uống xong thì mọi người lao vào dọn dẹp và ra nhà ngoài uống nước rồi ai về nhà đấy. Chỉ còn 3 người nên mẹ và chị lần lượt đi tắm. Và cũng chẳng có chuyện gì cả, ti vi thì không nên đi ngủ sớm một mặt cả ngày làm mệt mặt khác sáng mai vợ chú Tuấn đưa mẹ tôi đi khám bệnh sớm còn tôi đi nhập trường. Chị tắm trước, mẹ tôi tắm sau. Khi mẹ vào tắm thì hai chị em lên sân thượng ngắm trời đất thực ra tranh thủ ôm nhau và hôn nhau vì tối nay chị sẽ ngủ với mẹ chúng tôi không thể gần gũi nhau được. Thấy tiếng mở cửa của mẹ chúng tôi tách nhau ra và đi xuống nhà. Chị sang phòng tôi ngồi nói chuyện linh tinh một lúc rồi về phòng đi ngủ. Hôm đầu tiên ngủ nhà mới, mùi sơn lạ giường mãi mới thiếp đi được.
Sáng tỉnh dậy đã gần 7h. Theo lịch 8h thì mới nhập trường nên tôi thong thả dây vệ sinh cá nhân và xuống nhà. Xuống tầng 1 thì đã thấy mẹ và chị ở dưới. Cả hai người nhìn tôi cười trìu mến.
- Con và Mai Anh đi ăn sáng đi.
- Thế mẹ không ăn luôn à
- Mẹ không ăn được khám bệnh xong mới được ăn. Hai chị em cứ ăn trước đi rồi còn đi nhập trường.
Chúng tôi vâng và kéo nhau vào ăn sáng. Chị kể sáng nay 6h đã dây và cùng với mẹ tôi đi chợ mua thức ăn. Lúc đó tôi chỉ ao ước đó là cảnh mẹ chồng con dâu. Tôi nghĩ ngợi nên lơ đãng. Chị phải gõ vào bát tôi mới giật mình tỉnh lại.
- Nghĩ gì mà cứ tủm tỉm cười vậy.
- Không có gì, tí nữa kể cho
- Bí mật thế cơ à.
Tôi gật đầu ăn tiếp để chị còn dọn. Vợ chú Tuấn đến đón mẹ lúc 7h hơn rồi mẹ và cô đi luôn. Tôi cũng thấy lạ chú và bố tôi chỉ cùng quê và cùng ôn thi đại học với nhau rồi mỗi người học một trường. Chú chỉ thỉnh thoảng về quê chơi thì gặp bố tôi hoặc đi công tác Ninh Bình vào nhà chơi thế mà cô chú rất nhiệt tình với bố mẹ. Thậm chí mẹ tôi còn chê vợ chú nhiều và nói cô ấy rất ghê. Về sau này khi đem thắc mắc này hỏi bố thì mới biết hai em vợ của chú và chú Toàn em chú (chú này hay đến nhà tôi chơi) một tay do bố tôi xin việc cho và đỡ đầu. Vì vậy nếu bố tôi không nhờ thôi đã nhờ là cô chú sẽ làm hết mình.
Ăn xong cũng đã 8h kém nên tôi và chị mải móng lên nhà thay quần áo, chuẩn bị giấy tờ. Biết tính tôi cẩn thận nên chị không hỏi nhiều về việc chuẩn bị giấy tờ cho tôi mà chỉ xuống nhà chuẩn bị xe cộ để đưa tôi đi nhập trường. Tôi tin rằng ít người có cảm giác như tôi. Được người yêu đưa đi nhập học cứ như chuyện ngày xưa vợ làm lụng nuôi chồng ăn học. Nghĩ lại thấy chị quá tội nghiệp. Nếu không có tình yêu có lẽ không có người con gái nào lại làm vậy. Chỉ vì chị yêu tôi quá thôi. Trên đường đi đến trường, chị hỏi tôi nghĩ gì lúc nãy. Tôi kể cho chị chị chỉ cười không nói. Thực ra đó là mong muốn cháy bỏng của chị. Chị mong muốn như vậy nhiều hơn tôi nhiều. Nên khi có điều kiện thể hiện mình là dâu con chị đã làm hết mình. Hôm qua chị lao vào việc dọn dẹp đầy nhiệt tình. Chị không muốn mẹ tôi làm việc nặng gì cả. Chị tranh hết việc nặng nhọc chỉ để mẹ tôi làm những việc quét dọn nhẹ nhàng. Nhìn chị đến thương nên tôi cũng phụ chị nhiệt tình. Chị muốn là con dâu, chị muốn làm công việc của người con dâu. Nhưng tiếc rằng mẹ tôi không nhận ra điều đó. Có thể nói đây chính là sai lầm của tôi. Việc của tôi và chị chỉ mình mẹ chị đoán ra và ngăn cản. Nếu lúc đó tôi công bố thì có khi bố mẹ tôi có thể phản đối lúc đầu nhưng nếu quyết tâm thì chắc rằng bố mẹ tôi sẽ đứng về phía tôi và chị. Bố chị theo tôi với tính khí của ông cũng không thành vấn đề. Thực ra đến giờ nếu hai chị em đứng cạnh nhau tôi trông già hơn chị nhiều. Đúng là tôi quá sai lầm, tôi quá hèn nhát và yếu đuối. Chỉ vì vậy mà mấy năm về sau này tôi sống trong day dứt đau khổ còn chị long đong hơn 6 năm mới lấy lại được thăng bằng. Cái giá phải trả cho những phút giây ngọt ngào và sai lầm liên tiếp của tôi là quá lớn. Nó đã để lại một nỗi đau đáu mà khi hồi tưởng lại càng thấy hối hận vô cùng. Tôi càng ân hận hơn vì đến bây giờ người con gái mà bố mẹ tôi quý nhất và thương nhất là chị. So với chị Thanh thì chị tuy không cẩn thận bằng nhưng chị nhanh nhẹn, vui vẻ. Bố mẹ tôi rất quý tính này của chị. Ngày chị ở nhà tôi luôn rộn tiếng cười. Chị hay xung phong đi cùng mẹ tôi làm việc và việc gì mẹ cũng rủ chị hoặc tham khảo ý kiến của chị. Bố tôi khỏi phải nói rất quý chị vì chị hay đàm đạo với bố tôi về nhiều chuyện. Chị khá hiểu biết. Bố tôi đặc biệt quý tính nhân hậu của chị. Sau này chị gặp trắc trở trong tình duyên, bố mẹ tôi thường xót xa cho chị. Và không hiểu người như chị mà không hạnh phúc. Nhưng ông bà đâu biết sâu xa nguyên nhân là do tôi. Tôi quá hèn nhát và bạc nhược. Nói như thế không phải tôi không làm gì vì thực ra đã rất nhiều lần quyết tâm định nói ra để cứu vãn tình yêu nhưng tôi như ngọn núi lửa chưa phun trào. Trong bụng thì ngùn ngụt nóng chảy, muốn bùng nổ nhưng ngoài mặt thì vẫn lạnh lẽo bình thường. Nhiều lần, nhiều lần có cơ hội tôi định nói mà sao cứ ấp úng không nói lên lời. Tôi như có gì chặn lại trước họng. Rồi ngoại cảnh, tôi cứ đang định trình bày thì lại có người nọ người kia xuất hiện hoặc là các yếu tố linh tinh làm cho không thể thốt thành lời. Chị ơi em không dám trách chị nhưng ngày đó giá như chỉ cần chị nói ra trước thì có lẽ em sẽ bất chấp tất cả để đứng bên chị. Em chỉ cần một trận động đất nhẹ để thổi bùng lên dung nham cháy bỏng như ngọn núi lửa kia trực phun trào mà không có điều kiện để phun trào đó. Có lẽ ông trời không muốn chúng tôi bên nhau vì giờ đây ông cũng tặng cho tôi một người vợ yêu thương tôi, lo lắng cho tôi chứ không thì tôi có lẽ ân hận cả cuộc đời mình.
Đến trường nhập học tưởng vất vả và mất thời gian lắm nhưng họ xắp xếp việc nhập học rất đơn giản. Có mấy bàn tiếp nhận hồ sơ, sau khi nộp một số giấy tờ và đóng tiền, sau đó chỉ việc ra xem lịch học ghi vào là hoàn tất công việc. Riêng tôi có thêm một chút phức tạp là do điểm của tôi được vào lớp Pháp mà tôi không biết tý gì về tiếng Pháp nên phải gọi điện về quê hỏi ý kiến bố. Sau 15’ gọi lại bố bảo lớp đó là tốt nhất trường và đăng ký vào học đi. Tôi ra đăng ký vào học lớp Pháp xong thì không còn việc gì nữa. Theo lịch học thì thứ 2 sẽ tập chung toàn khoá đi học chính trị 1 tuần và đến tận tuần sau nữa mới chính thức học. Xong việc chưa đến 9h sáng. Tôi rủ chị đi xung quanh trường để xem. Đúng là đại học cái gì cũng lạ, trường to rộng hơn ngôi trường tôi học rất nhiều lần. Lúc đó hình như có mấy lớp học nhưng cũng có nhiều người đi lại trong trường. Đó thực sự là xa lạ với tôi vì học cấp 3 trong giờ học thì không còn học sinh nào lảng vảng chơi. Đây thì khác, người học cứ học, người đi cứ đi rồi căng tin, ăn uống, hút thuốc, trêu chọc….. cái gì cũng lạ. Một tiếng reo hò từ trên tầng hai chỉ trỏ và trêu chị. Hình như trường chỉ toàn con trai khi thấy có phụ nữ đến đám sinh viên phát cuồng lên. Đặc biệt chị trông lại khá xinh và dáng đẹp chúng nó càng huýt sáo tợn. Chị thấy thế rủ tôi ra công trường mua sách vì chị hơi ngại. Tôi đồng ý và cùng chị ra cổng tìm nhưng không có gì và được biết sách chỉ có sách phôtô còn không mượn ở thư viện của trường. Còn vở và bút thì tôi được tặng nhiều vô kể có thể dùng 2 năm học không hết nên cũng không có gì để mua. Thấy không còn việc gì mà thời gian cũng không nhiều để đi chơi đây đó nên tôi và chị quyết định về nhà.
Về đến nhà vẫn chưa thấy mẹ về. Hai chị em lên thay quần áo và chui vào phòng tôi nằm chơi nói chuyện. Chúng tôi ôm nhau thủ thỉ nhiều chuyện. Tôi ao ước sau 5 năm ra trường, tôi và chị sẽ cưới nhau rồi đón chị lên Hà Nội và ở trong căn phòng này. Tôi vẽ ra viễn cảnh tương lai của hai đứa toàn một màu hồng. Chị không nói gì chỉ nép vào lòng tôi. Đôi mắt chị mơ màng khi nghe tôi ao ước. Và chúng tôi lại hôn nhau. Một nụ hôn chậm và dịu ngọt. Tôi nhìn thẳng vào mắt chị đầy âu yếm. Chị khẽ khàng nhắm mắt lại tận hưởng. Và tôi lại hôn lên làn tóc thơm mát rồi đến vầng trán tinh khôi. Chúng tôi dần dần tan chảy vào nhau. Từng thứ một, từng thứ một trên cơ thể chúng tôi được bóc ra. Chúng tôi trần truồng và nguyên thuỷ. Tôi hôn say đắm hai bầu ngực, tôi hôn bụng và hôn tam giác yêu thương. Vùng cấm của chị như thổn thức cùng tôi. Nó phập phồng uốn éo và xúc động đón nhận những cái hôn mãnh liệt mà tôi mang đến. Nó ào ạt, ẩm ướt. Chị nhắm nghiền hai mắt. Cả khuôn mặt chị thể hiện sự si mê. Tôi hôn lên trên và lại hôn xuống dưới. Tôi hôn cổ, hôn hông hôn tất cả cái gì mà tôi thấy thích. Chị đón nhận nó một cách thụ động. Chị để cho tôi tự do sở hữu thân thể ngọc ngà. Rồi sự cương cứng nó cũng tìm đến chị. Nó lọt vào trong chị một cách dễ dàng. Chúng tôi lăn lộn rên xiết và tận hưởng sự sung sướng đang lan toản trong từng thớ thịt. Nó đang làm cho tôi và chị mê đắm quên hết mọi chuyện trên đời. Chỉ có tiếng thở, tiếng rên và mồ hôi hiện hữu. Tôi mạnh mẽ và ào ạt, tốc độ càng ngày càng tăng. Chị chỉ biết nhìn tôi và kéo đầu tôi xuống trao cho tôi một nụ hôn mãnh liệt rồi lại hít hà sung xướng. Cả khuôn mặt của chị thể hiện sự hưng phấn tột độ. Và như một quy luật tất yếu bình thường tôi xối xả vào trong chị. Tôi vẫn đưa đẩy nhưng nó chậm dần, chậm dần rồi cuối cùng tôi ôm chặt chị, nằm trên người chị. Chị xiết chắt tôi như không muốn tôi rời ra. Một cảm giác ướt át lan toả. Bây giờ tôi và chị mới bắt đầu thấy nóng. Và chúng tôi tách nhau ra. Chị với tay bật chiếc quạt và nằm cạnh tôi đầy thoả mãn. Chúng tôi như vừa trở về từ một không gian khác nơi chỉ tồn tại sự đam mêm và hai chúng tôi. Lúc này mọi thứ đã trở về. Loáng thoáng có tiếng xe qua lại. Thỉnh thoảng có tiếng trẻ em gọi nhau. Những cảm giác lâng lâng sung sướng nó vẫn tồn tại trong chị em tôi.
Khoảng thời gian còn lại chúng tôi như dính chặt vào với nhau. Đi tắm cùng nhau, nằm ôm nhau, ngồi ôm nhau. Chúng tôi biết chỉ còn vài giờ nữa là chúng tôi sẽ phải chia tay nhau mà không biết lúc nào có thể gặp lại. Chúng tôi tranh thủ từng giây phút còn lại đó để thể hiện tình yêu với nhau. Quên hết mọi thứ, quên hết những khó khăn chỉ còn lại là những lời yêu thương, những lời dặn dò và những kế hoạch cho tương lai hai đứa.
Tiếng chuông cửa đã đưa chúng tôi về với thực tại. Mẹ đã về chúng tôi xuống nhà mở cửa cho mẹ. Vợ chú Tuấn chỉ đưa mẹ đến đầu ngõ và về cơ quan luôn.
- Hai đứa hôm nay đi nhập học thế nào. Vừa vào nhà mẹ vừa hỏi.
- Dạ con nhập xong hết rồi. Tuần sau mới bắt đầu học.
Rồi tôi kể cho mẹ chuyện nhập học, chuyện tôi hỏi bố để nhập vào học lớp Pháp. Tôi kể sơ qua cho mẹ ngôi trường. Mẹ rất vui và xoa đầu tôi.
- Hôm nay cô đi khám bệnh thì tình hình thế nào rồi ạ. Chị hỏi mẹ.
- Cám ơn cháu, nói chung cũng có mấy bệnh nhẹ thôi. Bác sỹ cho thuốc uống 1 tháng rồi quay lại khám lại.
- Thế họ nói bệnh mẹ là bệnh gì .
- Chỉ là bệnh khớp thôi, không nguy hiểm nhưng phải kiên trì điều trị.
- Đúng rồi cháu thấy cô cứ thay đổi thời tiết là đi lại khó khăn.
- Khó chịu lắm nên cô mới tranh thủ đưa em lên đây và đi khám luôn.
- Vâng cô phải điều trị cho dứt điểm không mãn tính như bạn mẹ cháu thì khổ lắm.
- Ừ cám ơn cháu. Thế cơm nước thế nào rồi. Ăn đi còn chuẩn bị về cho sớm không bố mẹ cháu mong. Cô cám ơn cháu mấy ngày nay vất vả vì em quá. Giá như cô có đứa con như cháu thì cô nhàn biết mấy.
- Dạ không có gì đâu.
- Hay mẹ nhận chị làm con luôn đi.
Tôi nói đầy ẩn ý. Mẹ chỉ cười, nhưng mẹ không hiểu được ý nghĩa sâu xa trong lời nói của tôi. Còn chị thì không nói gì. Chị bẽn lẽn cúi xuống nhìn chân mình. Má chị hây hồng lên vì ngượng bởi lời nói của tôi như thổi vào trong chị một cảm xúc. Nó cụ thể hoá những ước muốn mà hai đứa vẫn lên kế hoạch lâu nay.
- Thôi cháu đi nấu qua thức ăn để cả nhà ăn cơm.
- Thế chưa nấu nường gì à.
- Dạ cháu không biết mấy giờ cô về, nấu lên sợ nguội.
- Ừ cũng có nhiều nhặn gì đâu. Q lên đây mẹ bảo.
Mẹ gọi tôi lên nhà. Tôi đi theo quay mặt lại nháy mắt yêu chị. Chị không nói gì chỉ tủm tỉm cười. Tưởng việc gì quan trọng, lên nhà bà đưa cho tôi ít tiền và dặn dò.
- Tiền thì mẹ gửi nhà chú Tuấn. Lúc nào hết thì xang bảo chú đưa cho. Nhớ không được chơi bời nghe con.
- Dạ.
- Gạo mẹ để sẵn dưới nhà rồi, gần hết thì gọi để mẹ gửi lên cho, còn chỉ phải mua thức ăn thôi.
- Dạ.
…….
Rất nhiều dặn dò chung quy lại chỉ việc ăn uống, đi lại và giữ dìn sức khoẻ và việc học của tôi.
Sau khi dặn do cẩn thận xong thì hai mẹ con xuống nhà. Mọi người dọn mâm và ăn uống. Ăn xong thì đã gần 1h. Hai chị em chị Lan đến để lấy xe và đưa chị và mẹ ra bến xe về Ninh Bình. Từ lúc ăn cơm tôi đã bắt đầu cảm thấy rùng mình. Cứ nghĩ đến thời điểm mọi người ra về tôi trong lòng lại trào lên cảm giác khó chịu như là bị mất một cái gì. Sao mọi việc chạy qua nhanh thế, chỉ một lúc nữa thôi còn lại mình tôi bơ vơ giữa Hà Nội. Những người thân yêu nhất của tôi chuẩn bị trở lại với cuộc sống thường nhật và tôi chuẩn bị bước những bước tự lập đầu tiên của cuộc đời. Dù đã chuẩn bị tinh thần từ lâu nhưng khi nó đến tôi vẫn cứ ngỡ ngàng. Mặt khác đối với tôi sợ nhất là cảm giác chia xa chị. Tôi không muốn chị xa tôi. Tôi ước lúc này có chị kề bên. Nhưng tôi biết cuộc sống không thể theo ý mình muốn được. Để đứng lên trên đôi chân của mình thì đây là những bước đầu tiên của mình phải làm quen. Tôi phải bắt đầu học những bài học đầu tiên của cuộc đời và phải dần ra khỏi vòng tay bố mẹ. So với chúng bạn mình quá may mắn và hạnh phúc, chúng nó phải tự đi nhập học, tự tìm chỗ ở còn mình mọi thứ đã được lo cho ổn định. Có chăng chỉ là cảm giác cô đơn khi không có người thân bên cạnh. Tuy nhiên nó vẫn làm cho tôi rùng mình.
Thời điểm chia tay nhau rồi cũng đến. Mẹ và chị lên nhà lấy túi, hành lý chuẩn bị về. Tôi thấy chị mặt buồn rười rượi. Chị không muốn xa tôi, rõ ràng là vậy. Chị sợ, chị sợ khi về nhà là một áp lực lại đè lên chị. Chị vẫn không nói cho tôi biết mẹ chị nói gì với chị. Nhưng tôi biết khi chị về sẽ lại là sóng gió. Tôi thương chị quá nhưng hoàn cảnh này thì biết làm gì được. Hai chị em Lan không hiểu được tâm sự của tôi. Họ vẫn cười đùa chị chỉ cố gượng cười để làm vui. Rồi mọi người cũng lên xe để ra về. Tôi rất muốn hai người có chút riêng tư để nói những lời cuối trước khi chị về mà không có được. Chúng tôi chỉ biết trao nhau những ánh mắt mà không nói được thành lời. Xe mẹ đi trước, xe chị Lan và chị đi sau. Tôi ra cổng tiễn và nhìn theo cho đến khi xe queo mất bóng. Một cảm giác hẫng hụt khi bóng xe biến mất khỏi tầm nhìn làm tôi phải chạy theo để cố nhìn một lần nữa. Tôi cứ nghĩ chia tay nhau đơn giản, nhưng không đơn giản chút nào. Tôi nặng nề lê chân về nhà. Vừa vào đến trong sân định quay ra khoá cửa thì chị chạy nhanh quay lại. Chị ôm chặt tôi, không nói lên lời. Tôi ôm chặt chị như chưa bao giờ được ôm chặt như thế.
- Em phải giả vờ quên đồ để quay lại chia tay với anh.
- Sao em phải khổ thế, lúc nào rỗi anh sẽ về.
- Nhưng em không muốn rời xa anh lúc này.
- Anh cũng vậy.
- Anh nhớ gọi điện cho em thường xuyên nhé, gọi vào buổi chiều về cơ quan em.
- Ừ.
- Anh nhớ thỉnh thoảng viết thư cho em nhá.
- Ừ mỗi tuần anh viết một lá.
- Em yêu anh, anh có yêu em không.
- Có, anh yêu em nhiều.
Chúng tôi vẫn ôm nhau và nói trong vô thức. Thực sự việc chia tay này quá khó khăn với chúng tôi. Phải một lúc rất lâu thì chị cũng đẩy tôi ra. Lau hạt lệ còn đọng trên má. Chị nói lời chia tay tôi và lặng lẽ quay trở ra. Tôi tiễn chị tận ra đầu ngõ. Cuối cùng thì chị cũng lên xe và trở về. Ngồi đằng sau mà chị cứ ngoái lại vẫy tay tạm biệt tôi. Tôi ngẩn ngơ nhìn người mình yêu mất hút dần trong biển người trên đường phố. Vậy là chị chính thức trở về và tôi bắt đầu với cuộc sống sinh viên.
Yêu xa khổ lắm. Tôi có đọc câu này ở đâu đó xin trích dẫn tâm sự của một người con gái tâm sự khi người yêu của minh không ở bên canh như sau :
« Nhưng yêu xa thật khổ. Cứ thấy mong manh, cứ thấy đợi chờ. Những dòng chat, email đôi khi không diễn tả hết ý, đôi khi lại dẫn đến những hiểu lầm, hờn dỗi. Những lúc đợi mong một bờ vai để dựa hay những lúc cần một cái nắm tay chia sẻ, tôi nhớ hắn đến cháy lòng… Những vệ tinh xung quanh tôi lại quá nhiệt tình. Mệt mỏi, tôi lại nghĩ: hay là buông trôi? Nhưng rồi những kỷ niệm của hai đứa lại ùa về làm trái tim tôi ấm áp ».
Tâm sự của cô gái đó cũng là tâm sự của tôi và chị. Bây giờ còn có chat và mail ngày đó làm gì có. Nhớ nhau ra gọi điện thoại mà điện thoại công cộng thì làm gì giám nói nhiều chỉ hỏi han nghe được thấy tiếng của nhau là đã ấm lòng. Tất cả tình cảm nhung đều nhờ tất và những trang thư nói hộ. Nhận được thư của nhau là ngấu nghiến đọc. Đọc xong lại tâm tư, lại đợi chờ để hôm sau gọi điện để nghe được tiếng của nhau. Thời gian đầu là nỗi nhớ da diết nhớ mùi hương của tóc, nhớ những nụ hôn nồng nàn, nhớ những cái ôm xiết và nhớ những ánh mắt yêu thương. Nhớ ơi là nhớ. Tôi chợt nghĩ hai câu thơ của Hồ dzếnh :
Lòng mênh mang em đếm bước âm thầm
Em khẽ nói: “Gớm sao mà nhớ thế!”
Những ai đã từng trải qua thời gian yêu đều sẽ hiểu và cảm thông với tâm trạng này của tôi. Tâm trạng của những người yêu nhau là vậy. Chỉ thương và nhớ. Ban ngày khi đi học hoặc có bạn bè thì nỗi nhớ được tạm gác xang một bên, khi về nhà có mỗi một mình thì nỗi nhớ lại cồn cào. Tôi sợ những suy nghĩ của mình bị quên mà không kể được lại khi nói điện thoại và viết thư nên bắt đầu từ ngày đó tôi viết nhật ký. Thực ra ban đầu chỉ viết về những điều mình thấy hay, cái mới để kể lại cho chị trong thư. Nhưng càng ngày thì thấy việc viết nhật ký giúp mình thoải mái rất nhiều. Nó là người bạn tri kỷ của tôi để tôi có thể viết ra được những tâm sự chất chứa trong lòng để đẩy đi nỗi nhớ mỗi khi đêm về.
Đó là lần đầu tiên từ khi lên học đại học tôi về quê. Hàng ngày tôi phải học tất cả các buổi sáng từ thứ hai đến thứ bẩy. Thứ bẩy lại phải học thể dục buổi chiều nên dù có nhớ nhưng không thể về được. Nhưng hôm đó là ngày kỷ niệm thành lập trường. Và nó vào đúng ngày thứ bẩy vì vậy tôi sẽ được nghỉ 2 ngày rưỡi. Tôi biết được việc này từ đầu tuần khi lớp trưởng thông báo và tôi lên kế hoạch về quê. Nhưng muốn đem lại bất ngờ cho chị tôi không thông báo. Hôm đó, ngay sau khi ăn trưa tôi lên xe về quê. Không về nhà ngay, tôi lên xe chạy thẳng về Tam Điệp. Bình thường khi đi xe tôi hay ngủ nhưng hôm đó mắt cứ thao láo, trong đầu nghĩ đủ thứ, tưởng tượng đủ thứ. Tôi nghĩ khi gặp tôi chị phải sững sờ lắm nên nghĩ đến đó là lại cười thầm vì cái kế hoạch của mình. Mấy cậu đi cùng xe thấy tôi lạ cứ tủm tỉm cười suốt. Họ nghĩ chắc tôi bị điên, nhưng họ đâu biết tôi sắp sửa được gặp người tôi yêu. Mà họ nghĩ vậy cũng chả sao bởi khi yêu ông nào thần kinh chả có vấn đề một tý. Đến nơi tôi xuống xe ở bưu điện và gọi điện vào cơ quan chị xem chị có ở cơ quan không và mấy giờ chị về. Chị bảo 4h30’ chị mới được về. Nhìn đồng hồ đã hơn 4h nên tôi nói qua loa và bảo thôi không sợ mất nhiều tiền. Chị có vẻ dỗi nhưng tôi kệ. Tôi muốn tặng cho chị sự bất ngờ nên tôi dập máy và bắt xe ôm đến cơ quan chị luôn. Đến nơi vẫn cái cây cũ tôi lại đợi. Khác với lần trước sợ chị nhìn thấy tôi nấp phía sau cây và đứng nhìn vào trong cơ quan chị. Mặc dù chỉ còn vài phút nữa thôi là đến giờ chị về mà tôi vẫn cứ sốt ruột. Tý tý lại nhìn đồng hồ. Mà chị luôn có tính cố làm cho xong việc nên hay về muộn. Mọi người cơ quan lần lượt ra về mà vẫn không thấy bóng dáng đâu làm cho mình cứ như ngồi trên tổ kiến lửa. Cuối cùng thì bóng dáng chờ đợi cũng xuất hiện. Tôi thấy chị có vẻ buồn chắc là do lúc nãy muốn nói chuyện, tôi không nói nên dáng điệu mới bí sị như thế. Vẫn theo thói quen, chị dắt xe ra cổng và hướng về nhà

Xem lý lịch thành viên http://vienthong10a-forever.forumvi.com

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Bài viết mới cùng chuyên mục

Bài viết liên quan

Bài viết cùng chuyên mục:

    QUYỀN HẠN CỦA BẠN:
    Bạn không có quyền trả lời bài viết

    Chia sẻ